Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
con mồi vùng vẫy trước khi chết.
"Nha hoàn của ta còn chưa tới phiên ngươi quản giáo." Doãn U Lan bị nụ cười của Thẩm Thiển Mạch làm cho sợ hãi, tức giận mà quát Thẩm Thiển Mạch.
"Thật là ngượng ngùng! Thiển Mạch đã thay Nhị nương thanh lý môn hộ rồi." Thẩm Thiển Mạch không thèm để ý đến bệnh tâm thần của Doãn U Lan, thản nhiên ngồi xuống ghế, cười như không cười nói.
"Thanh lý môn hộ? Ngươi có ý tứ gì?" Giờ phút này Doãn U Lan cũng ý thức được nữ tử trước mắt này thật đáng sợ, nàng vốn là cười nói tự nhiên, nhưng chuyện nàng làm ra cũng cực kỳ tàn nhẫn.
Nàng nhìn điểm tâm trong tay Thẩm Thiển Mạch, trong lòng càng thêm hốt hoảng.
"Chính là làm cho các nàng vĩnh viễn biến mất." Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch mang theo nụ cười, nói.
"Ngươi giết họ?" Âm thanh của Thẩm Thiển Ngữ mang theo vài phần run rẩy cùng không thể tin.
"Không sai. Họ nói quá nhiều!" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, giống như đang nói về một chuyện vô cùng bình thường.
"Ngươi.. càn rỡ! Trong mắt ngươi còn có vương pháp sao? Ngươi lại dám ở đây giết người." Doãn U Lan nghe Thẩm Thiển Mạch nói, hai con mắt cũng muốn lồi ra ngoài,vừa sợ vừa tức giận mà quát Thẩm Thiển Mạch.
"Nhị nương nói cũng rất nhiều." Khóe miệng từ từ ngưng lại thành một nụ cười khát máu, trong mắt Thẩm Thiển Mạch mang theo vài phần lười biếng, nhưng sâu trong đáy mắt là sát khí.
"Ngươi! Đây là thái độ của ngươi đối với trưởng bối sao? Đừng tưởng rằng ngươi là đích nữ thì có thể không đem trưởng bối để vào mắt! Thật là cái đồ có mẹ sinh không có mẹ dạy! Đúng là con hoang lớn lên ở núi rừng!" Doãn U Lan bị một câu nói của Thẩm Thiển Mạch làm cho phát bực, hướng về phía Thẩm Thiển Mạch hô to gọi nhỏ.
Con ngươi của Thẩm Thiển Mạch nhìn Doãn U Lan càng ngày càng sâu, sát cơ từ từ bộc lộ ra ngoài. Trên người Thiên Thiên cũng tản ra sát khí nồng đậm, lại dám nói tiểu thư nhà nàng như vậy.
"Mẫu thân, đừng nói nữa." Thẩm Thiển Ngữ đã nhìn thấy Thẩm Thiển Mạch có chút không thích hợp, nàng cũng không hoài nghi nếu mẫu thân mình chọc giận Thẩm Thiển Mạch, Thẩm Thiển Mạch sẽ giết không tha!
"Đúng vậy! Quá dơ rồi!" Giọng điệu Thẩm Thiển Mạch lạnh lẽo, con ngươi nhìn về phía Thẩm Thiển Ngữ thêm mấy phần giễu cợt, "So với mẫu thân của mình thì ngươi càng đáng chết hơn!"
"Ngươi dám! Ta chính là nữ tử mà Thượng Quan Triệt nhìn trúng, giết chết ta rồi, làm sao ngươi có thể giao phó với phụ thân!" Thẩm Thiển Ngữ sợ quát.
Sợi tơ trong ống tay áo nhẹ nhàng rũ xuống, Thẩm Thiển Ngữ mang vẻ mặt không tin cùng không cam lòng ngã xuống bên người Doãn U Lan.
"Thật sự là đáng chết! Lại còn dám nói mẫu thân của mình đáng chết!" Thiên Thiên đá mấy cái vào thi thể của Thẩm Thiển Ngữ, tức giận nói.
"Nếu nàng ta chết trước, sắc mặt của Doãn U Lan so với nàng ta càng buồn nôn hơn!" Vẻ mặt Thẩm Thiển Mạch lạnh nhạt, mang theo vài phần lười biếng, nói với Thiên Thiên, "Đây chính là thân tình của nhà quyền quý."
"Tiểu thư, những người nơi này thật quá ghê tởm, chúng ta trở về Ma Cung đi!" Thiên Thiên chán ghét nhìn hai cổ thi thể trên đất, nói.
"Trở về Ma Cung sao. Chờ ta xử lý tốt chuyện tình ở đây rồi chúng ta trở về." Thẩm Thiển Mạch cười cười, cưng chiều nhìn Thiên Thiên, tiếp theo hờ hững rót Hóa Thi Thủy lên hai cổ thi thể.
"Vốn chỉ là muốn cho bọn họ nếm thử điểm tâm của chính mình. Chết cũng tốt, coi như bớt việc." Vẻ mặt Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt, ném điểm tâm vào trong Hóa Thi Thủy.
"Tiểu thư, không bằng giết hết toàn bộ bọn họ." Trên mặt Thiên Thiên thoáng qua một tia tàn nhẫn.
"Giết toàn bộ? Đây chẳng phải là quá lợi cho bọn họ rồi! Thẩm Thiển Tâm, Thẩm Lăng Vân, Thượng Quan Triệt, bọn họ thiếu nợ của ta, cũng không phải chết là có thể xóa hết đâu!" Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch nâng lên nụ cười lãnh khốc mà khát máu, rời khỏi phòng của Doãn U Lan.
Thẩm Thiển Mạch cùng Thiên Thiên trở về phòng hơn nửa ngày, thì nghe thấy phủ Thừa tướng rối loạn.
"Ngươi nói cái gì? Nhị phu nhân cùng đại tiểu thư mất tích?"
"Còn không phải sao? Ngay cả hai nha hoàn giữ cửa cũng biến mất!"
"Ngươi nói là Thuý Ngọc cùng Thúy Lan? Hai người bọn họ bình thường ỷ được Nhị phu nhân sủng ái mà khi dễ không ít người!"
Thẩm Thiển Mạch cùng Thiên Thiên nhàn nhã nghe bọn hạ nhân nghị luận, trên mặt là thản nhiên cùng ung dung, giống như không có quan hệ gì với các nàng.
"Ngươi xem, đó là Tam tiểu thư!"
"Ừ, thật là một hài tử đáng thương. Đại phu nhân qua đời sớm, nàng ấy nhỏ như vậy đã bị đưa lên núi sống."
"Đại phu nhân là người thiện lương ôn hòa, đối với chúng ta rất tốt, chúng ta nhất định phải thay nàng chăm sóc tam tiểu thư thật tốt!"
Bọn nha hoàn bàn luận xôn xao, một câu Thẩm Thiển Mạch cũng nghe không thiếu, trên mặt nàng mang theo nụ cười ôn hòa. Mẫu thân là người tốt, nên vẫn có người nhớ kỹ.
"Đây là Thiển Mạch sao?" Âm thanh dịu dàng mà quyến rũ truyền vào bên tai, Thẩm Thiển Mạch ngước mắt nhìn người đang đi tới.
Người này chừng ba mươi, toàn thân kim sắc, váy