Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.

lót bó sát người, bên ngoài là một tầng áo khoác lụa mỏng màu hồng, xuyên qua lớp lụa mỏng có thể thấy làn da như ngọc, mà váy lót bó sát người lại vừa đúng tôn lên dáng người đầy đặn của nàng ta.
Một đôi mắt màu cà phê, mang theo nụ cười dịu dàng, nhưng sâu trong ánh mắt là tính toán cùng tàn nhẫn. Khóe miệng tươi cười, còn mang theo vài phần quyến rũ. Mặt mày cùng Thẩm Thiển Tâm có tám phần tương tự, nhưng so với Thẩm Thiển Tâm lại càng thêm quyến rũ động lòng người.
Người không biết có thể còn tưởng rằng nàng ta và Thẩm Thiển Tâm là hai tỷ muội. Kỳ thật thì nàng ta là mẫu thân của Thẩm Thiển Tâm, Tô Lạc Nhạn. Bởi vậy, có thể thấy được là nàng ta bảo dưỡng rất tốt, cũng khó trách Thẩm Lăng Vân đối với nàng ta sủng ái có thừa.
"Tam nương." Thẩm Thiển Mạch khẽ cười kêu.
Tô Lạc Nhạn tâm tư thâm trầm, nhìn bề ngoài thì ôn hòa vô hại, kỳ thật là tàn nhẫn vô cùng. Tính tình của Thẩm Thiển Tâm giống y như mẫu thân của mình, chỉ là trình độ vẫn còn chưa bằng Tô Lạc Nhạn.
Tướng phủ có ba cặp mẹ con,nữ nhi đều giống y như mẹ. Nhưng nàng hôm nay, đã không còn là Thẩm Thiển Mạch của kiếp trước, tuyệt đối không có khả năng thiện lương, nhẫn nhịn giống như mẫu thân mình.
Thiên Thiên nghe Thẩm Thiển Mạch nói, có chút kinh ngạc nhìn người đang đi tới. Nữ nhân này nhìn không giống như trưởng bối của tiểu thư, thật không nghĩ tới nàng ta lại là tam nương, là mẫu thân của Thẩm Thiển Tâm, kẻ suốt ngày làm ra vẻ khiến người ta chán ghét.
"Năm năm không gặp Thiển Mạch rồi. Trước đó vài ngày thân thể không được, cũng không thể đi đón Thiển Mạch, Thiển Mạch sẽ không trách tam nương chứ?" Nét mặt Tô Lạc Nhạn từ ái nhìn Thẩm Thiển Mạch, trong ánh mắt còn mang theo dịu dàng.
"Sao vậy? Tam nương bị bệnh gì nghiêm trọng lắm sao? Từ nhỏ Thiển Mạch đã xem tam nương như mẹ ruột, ngàn vạn lần tam nương không được giống như nương rời Thiển Mạch đi." Thẩm Thiển Mạch lộ ra dáng vẻ ngây thơ, cười nói.
"Ha ha." Tô Lạc Nhạn nghe được lời nói của Thẩm Thiển Mạch, sắc mặt thay đổi liên tục, lại cười khan hai tiếng.
Thẩm Thiển Mạch tự nhiên biết, ý tứ trong lời nói của nàng không phải là nguyền rủa Tô Lạc Nhạn chết sớm một chút sao, Tô Lạc Nhạn còn có thể cười được, xem ra là đã kiềm chế đi không ít.
"Thiển Mạch này, năm năm qua, lớn lên càng ngày càng xinh. Thiển Tâm nhà ta thật là không có cách nào so được bằng con." Tô Lạc Nhạn xấu hổ, lại tiếp tục dịu dàng kéo tay Thẩm Thiển Mạch nói.
"Chỗ nào đâu. Con lại cảm thấy Thiển Tâm tỷ tỷ so với tam nương là trò giỏi hơn thầy đấy." Vẻ bề ngoài thì cười nhưng trong lòng Thẩm Thiển Mạch không cười mà đáp.
Câu nói kia của Tô Lạc Nhạn nhìn như là đang khen nàng, thật ra thì chính là đang cười nhạo tướng mạo nàng bình thường kém xa Thẩm Thiển Tâm. Dù sao, dung mạo bây giờ của nàng mà đem so với Thẩm Thiển Tâm thì xác thực là kém rất nhiều.
Mà nàng khôn ngoan không có tiếp tục đem mình so sánh cùng Thẩm Thiển Tâm, và ngược lại khen ngợi dáng người Thẩm Thiển Tâm xinh đẹp, so với Tô Lạc Nhạn là trò giỏi hơn thầy.
Làm mẹ tự nhiên hi vọng con gái của mình dáng dấp so với mình xinh đẹp, vì vậy khi nàng như vậy nói, Tô Lạc Nhạn ngay cả trong lòng không vui nhưng cũng không thể nói cái gì. Chỉ có thể ngậm bồ hòn.
"Những năm gần đây, cái miệng nhỏ nhắn này của con ngược lại càng lanh lợi rồi." Tô Lạc Nhạn hồ nghi nhìn một chút Thẩm Thiển Mạch, chạm đến ánh mắt đơn thuần vô hại của Thẩm Thiển Mạch lại thu hồi ánh mắt.
Thẩm Thiển Mạch trả lời rõ ràng những câu trọng yếu, đối với châm chọc mình kẹp thương đeo gậy đánh trả, nhưng khi nhìn thì nàng lại đơn thuần như vậy.
Thẩm Thiển Tâm đã từng nói qua với bà về Thẩm Thiển Mạch không đơn giản, vì vậy bà mới cố ý dò xét trước, chỉ là Thẩm Thiển Mạch thoạt nhìn chính là mang bộ dạng đơn thuần hình như không có gì đặc biệt.
Huống chi những năm này Thẩm Thiển Mạch đều lớn lên trong núi, đâu có cơ hội tiếp xúc được thứ khác? Làm sao có thể giống như lời Thẩm Thiển Tâm nói tâm địa bất lương, đối với triều cục như hổ rình mồi.
"Tam nương lại chọc Thiển Mạch rồi." Thẩm Thiển Mạch tự nhiên không có bỏ sót ánh mắt dò xét cùng hoài nghi của Tô Lạc Nhạn, nàng cũng chỉ là cười híp mắt hồi đáp. Trong mắt vẫn là một mảnh trong suốt.
Nàng muốn chính là hư hư thật thật. Làm cho họ nhìn không thấu nàng.
"Vốn là thấy con trở về, ta rất vui mừng, nghĩ tới ba tỷ muội các con cũng rất lâu không có tụ họp rồi. Thế nhưng Thiển Ngữ vô duyên vô cớ mất tích." Tô Lạc Nhạn lộ ra một chút lo lắng, mang theo vài phần dò xét nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch .
"Đúng vậy, Thiển Mạch cũng cảm thấy buồn bực, đại tỷ ham chơi còn chưa tính, nhưng ngay cả nhị nương cũng mất tích, Thiển Mạch cảm thấy có thể là có người ghen tỵ nhị nương và đại tỷ nên cố ý hại các nàng đấy!" Trên mặt Thẩm Thiển Mạch vẫn như cũ mang theo nụ cười ngây thơ và trong đôi mắt đen nhánh mang theo trong suốt.
Nhưng trong lòng thì cười lạnh. Tô Lạc Nhạn là đang hoài nghi đến nàng đây. Nàng sao có thể để cho bà ta dụ nàng nói ra nhiều lời. Những lời này không chỉ có p