Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.
thì có phần hốt hoảng, hơi lo lắng giải thích.
"Chỉ là tùy ý nói chút chuyện mà thôi, Bát ca đã đến đây, vậy thì nói chuyện một chút với đệ muội (em dâu) của huynh đi, Phiên Phiên đi trước."
"Hình như Phiên công chúa rất sợ Bát hoàng tử?"
Thẩm Thiển Mạch nhìn bóng dáng Thượng Quan Phiên vội vã rời đi không khỏi mỉm cười yếu ớt, Thượng Quan Phiên điêu ngoa không để ai vào mắt lại có lúc sợ người khác?
"Phiên Phiên xưa nay vô pháp vô thiên đã quen, hoàng hậu nương nương cùng Tam ca lại vô cùng cưng chiều nàng, ta mang binh bên ngoài nhiều năm, dĩ nhiên tính cách có phần nghiêm khắc, Phiên Phiên cũng vì vậy mà sợ ta." Thượng Quan Cẩn không nhanh không chậm giải thích.
"Hoá ra là như vậy, Thiển Mạch thấy Bát hoàng tử đối với Nhị tỷ lại rất dịu dàng ôn nhu."
Thẩm Thiển Mạch không khỏi lên tiếng châm chọc, mấy hoàng tử người nào cũng trước mặt thì bộ dáng này sau lưng lại là bộ dáng khác, nàng cực kỳ chán ghét.
"Thiển Tâm là thê tử tương lai của ta, dĩ nhiên ta muốn chăm sóc cho nàng thật tốt."
Thượng Quan Cẩn không biết thân phận của Thẩm Thiển Mạch, còn tưởng rằng Thẩm Thiển Mạch với Thẩm Thiển Tâm là tỷ muội tình thâm, vì vậy mới son sắt thề thốt nói.
"Nhị tỷ có thể gả cho Bát hoàng tử, cũng là phúc khí của tỷ ấy." Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt nói.
Thượng Quan Cẩn nhìn Thẩm Thiển Mạch, nữ tử này xem qua cũng không có gì đặc biệt, nhưng lại có một cỗ hấp dẫn hắn, thậm chí khiến hắn cảm thấy giống như đã từng quen biết, nghe nói Tam ca vẫn quyết đi phủ Thừa Tướng cầu hôn, chỉ chờ bên Hoàng hậu nương nương đồng ý.
"Ai có thể cưới được Thiển Mạch, cũng là phúc khí của hắn."
Thượng Quan Cẩn cười nói, nhưng trong lòng lại âm thầm tính toán, tuyệt đối không thể để Thẩm Thiển Mạch gả cho Thượng Quan Triệt, nếu không cả hai bên Thừa Tướng đều không giúp, đứng ở vị trí trung lập, hắn cũng liền mất đi một thế lực tranh đoạt ngôi vị thái tử vị với Thượng Quan Triệt.
"Bát hoàng tử quá khen, Thiển Mạch có tài đức gì chứ."
Thẩm Thiển Mạch khách khí cười cười, nhìn thấy núi giả phía sau chợt lóe bóng dáng hồng ảnh, nụ cười không khỏi sáng lên.
"Thiển Mạch còn có chuyện, mạn phép đi trước."
Thượng Quan Cẩn thấy nụ cười trên khuôn mặt Thẩm Thiển Mạch đột nhiên thay đổi, không khỏi xúc động. Nụ cười kia không hề giống nụ cười bình thường, mặc dù thoạt nhìn nhàn nhạt, lại giống như trăm hoa đua nở khiến hắn xúc động, tựa như chỉ cần nhìn thấy nụ cười kia, ngay cả nước hồ mùa đông đã đóng băng cũng phải tan chảy.
Nhìn bóng lưng Thẩm Thiển Mạch vội vã rời đi, Thượng Quan Cẩn nâng lên một nụ cười, Thẩm Thiển Mạch, ta tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi gả cho Thượng Quan Triệt!
Một đường ra cửa cung, Thẩm Thiển Mạch cố ý đi rất nhanh, một đường đi tới ngoại ô.
Khóe miệng nở nụ cười thản nhiên, mang theo chút nghịch ngợm cùng tinh quái của một tiểu nữ nhi, Thẩm Thiển Mạch hướng về phía rừng cây sau lưng cười nói.
"Mị Huyết lâu chủ đang bồi Thiển Mạch chơi trốn tìm sao?"
Mị Huyết nghe được lời nói Thẩm Thiển Mạch, hào phóng từ trong rừng cây đi ra, thật ra thời điểm trong cung hắn đã biết Thẩm Thiển Mạch nhìn thấy hắn, nếu Thẩm Thiển Mạch không vạch trần, hắn cũng vui vẻ bồi Thẩm Thiển Mạch từ từ vui đùa, khóe miệng mang theo nụ cười tà mị, Mị Huyết ngước mắt nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch, cười nói.
"Nếu Mạch Nhi thích, muốn chơi trốn tìm với nàng thì như thế nào đây?"
"Nhưng Thiển Mạch lúc nhỏ cũng không thích trò chơi ngây thơ như vậy."
Thẩm Thiển Mạch mở miệng, trong mắt lộ ra sương mù nhàn nhạt, tựa hồ nhớ lại chuyện tình không vui .
Chơi trốn tìm. Kiếp trước nàng đã rất yêu thích. Nhớ lúc nhỏ, mẫu thân cùng phụ thân luôn cùng nàng chơi trốn tìm. Sau này mẫu thân ngã bệnh, cũng không có người nào chơi với nàng.
Sau đó lại gả cho Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Triệt lại nguyện ý buông tha dáng vẻ hoàng tử theo nàng chơi trốn tìm, khiến nàng rất cảm động, đối với Quan Triệt lại càng quyết một lòng.
Nhưng ở sau khi nàng mất, linh hồn của nàng cũng chính tai nghe Thượng Quan Triệt nói với Diêu Nhược Thấm:
“Thẩm Thiển Mạch ngu ngốc kia cư nhiên lại gọi ta theo nàng chơi trốn tìm, trò chơi ngây thơ như vậy." Giọng nói ấy mang bao nhiêu khinh thường cùng hèn mọn.
"Ngây thơ sao? Ta lại không thấy như vậy." Mị Huyết nhạy cảm nhận được cảm xúc Thẩm Thiển Mạch, tiến tới bên cạnh nàng, khóe miệng mang theo nụ cười cưng chiều nói.
Thẩm Thiển Mạch ngước mắt lên liền chìm vào tròng mắt mê ly như hắc diệu thạch của hắn, tròng mắt là thâm thúy như thế, tình cảm trong đó lại chân thành như thế, khiến lòng nàng bất tri bất giác cũng bị xúc động.
"Vậy Mị Huyết lâu chủ có hứng thú bồi Thiển Mạch vui đùa một chút không?" Ánh mắt giống hệt đứa bé ngây thơ, khóe miệng nâng lên nụ cười giảo hoạt mà linh động.
Nàng cũng không phải không thích chơi trốn tìm, mà là sau khi trùng sinh nàng không cho phép mình có ý tưởng ngây thơ như vậy.
Nàng là Ma Cung Cung chủ, nàng muốn thay đổi cục diện chính trị, diệt phủ Thừa Tướng, nàng không phải nữ hài tử ngây thơ không quan