Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
ch nói, "Tiểu thư mấy ngày nay cứ luôn vào cung, nếu không thì lại có chuyện phải làm, đều không cùng chơi với Thiên Thiên! Tiểu thư không phải là không thích Thiên Thiên nữa rồi chứ."
"Thiên Thiên ngốc, làm sao có thể chứ? Ta làm sao lại không thích Thiên Thiên được chứ?" Thẩm Thiển Mạch có chút đau lòng kéo tay Thiên Thiên, Thiên Thiên đối với nàng mà nói tựa như muội muội ruột thịt, nàng làm sao có thể để Thiên Thiên chịu ủy khuất được chứ.
Thiên Thiên lập tức nhào vào trong ngực Thẩm Thiển Mạch, tựa như làm nũng nói, "Tiểu thư, người cũng không thể không cần Thiên Thiên a."
"Nha đầu ngốc, ta làm sao sẽ không nhớ muội. Chờ ta xử lý xong những chuyện này, chúng ta trở về Ma Cung, được chứ?" Thẩm Thiển Mạch sờ sờ chóp mũi Thiên Thiên, cưng chìu nói.
"Ừ! Tiểu thư không được gạt người à." Thiên Thiên nghe lời nói của Thẩm Thiển Mạch, lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, lôi kéo tay Thẩm Thiển Mạch nói.
Ban đêm đầu thu có mấy phần lạnh lẽo, nhưng trong cung vẫn rất náo nhiệt, hình như hoàn toàn không bị không khí đầu thu tiêu điều này ảnh hưởng, vẫn hăng say ca múa mừng cảnh thái bình.
Thẩm Thiển Mạch vẫn như cũ chỉ là một thân xiêm y trắng thuần, không phải sữa soạn quá lâu, lẳng lặng đi theo sau lưng Thẩm Lăng Vân cùng Thẩm Thiển Tâm. Nàng cũng không muốn đưa tới chú ý.
"Các vị ái khanh, hôm nay trẫm cử hành trận dạ tiệc này, chủ yếu là vì hôn sự của Phiên nhi cùng Cẩn Nhi." Âm thanh uy nghiêm nhưng có chút yếu đuối truyền đến.
Tuổi của Thượng Quan Hạo cũng không tính là lớn, cũng chẳng qua là hơn bốn mươi tuổi một chút, nhưng thân thể cũng là ngày sau không bằng ngày trước, xem ra già nua vô cùng.
Thẩm Thiển Mạch ngước mắt nhìn Thượng Quan Hạo, vị Quân Vương này tuy nhân đức nhưng lại vô cùng mềm yếu, triều chánh hôm nay đã có hơn phân nửa đã rơi vào trong tay Thẩm Lăng Vân cùng Diêu Sơn, người hoàng thượng như hắn đây, cũng chỉ là hoàng thượng trên danh nghĩa mà thôi, vài ngày trước đó cái chết của thái tử lại cho hắn đả kích rất lớn, trong một đêm lại già đi rất nhiều.
Nếu không phải bởi vì hôn sự Thượng Quan Phiên cùng Thượng Quan Cẩn, chắc hẳn hôm nay hắn cũng sẽ không có tinh thần tốt như vậy mà ra ngoài chủ trì bữa tiệc này.
"Thần tạ chủ long ân." Thẩm Lăng Vân cùng Diêu Sơn Nhất cùng khấu tạ hoàng ân.
Hoàng tử cưới nhi nữ Tướng phủ làm vợ. Công chúa gả cho con của đại tướng quân.
Nhìn như chỉ là hôn sự bình thường, nhưng ai cũng đã nhìn ra được thế lực trong triều nắm trong tay ai.
Diêu Sơn cùng Thẩm Lăng Vân nhìn nhau một cái, đều là bộ dạng mặt nhìn xa trông rộng.
Thẩm Thiển Mạch ngồi ở chỗ ngồi cách chủ vị không xa, mang trên mặt nụ cười như đạt được mưu kế, nếu hai lão hồ ly này phát hiện bọn họ tính kế tính tới tính lui, tính đến cuối cùng cũng là công dã tràng, có thể rất thú vị hay không đấy.
"Phụ hoàng. Nhi thần có chuyện thỉnh cầu." Thượng Quan Triệt áo bào trắng vén lên, tự nhiên thanh thản đi thẳng đến trước mặt Thượng Quan Hạo, nhẹ nhàng quỳ xuống, thái độ thành khẩn.
Sắc mặt của Diêu Tuyết Không trở nên có chút khó coi, nhìn một chút về hướng Thẩm Thiển Mạch, thở dài một cái, cũng không có ngăn trở Thượng Quan Triệt.
Chân mày Thẩm Thiển Mạch nhăn nhăn, Thượng Quan Triệt xem ra là muốn nhờ đến Thượng Quan Hạo tứ hôn, không nghĩ tới lần này hắn cư nhiên tạo áp lực chống lại Diêu Tuyết Không, hắn trước kia không phải là nhất nhất nghe lời Diêu Tuyết Không sao?
Người này thật đúng là không biết tự trọng. Ngày trước nàng một lòng một dạ yêu hắn, đối tốt với hắn, thế nhưng hắn lại vứt bỏ như dép cũ, căn bản không biết gì quý trọng. Hôm nay, nàng căn bản đối với hắn chẳng thèm ngó tới, ba lần bốn lượt làm khó với hắn, thế nhưng hắn lại cố tình muốn kết hôn với nàng, thậm chí vì nàng mà trở mặt với Diêu Tuyết Không. Thật là thú vị.
"Triệt nhi muốn nói cái gì?" Sắc mặt của Thượng Quan Hạo tái nhợt, vẻ mặt lại vẫn rất từ ái, đôi mắt mang theo nụ cười ôn hòa nhìn về phía Thượng Quan Triệt.
Hôm nay Thượng Quan Diệp đã chết, con trai của cô gái mà hắn có tình cảm chân thành đã chết rồi, người thừa kế mà hắn muốn truyền lại ngôi vị hoàng đế đã chết rồi. Xem ra cũng chỉ có thể chọn lựa ra người thừa kế trong các nhi tử còn lại rồi.
Luận về tài, bàn về thế lực, cũng đều chỉ có hai người Thượng Quan Triệt cùng Thượng Quan Cẩn để chọn.
"Triệt nhi muốn mượn không khí vui vẻ vì hôn sự của Bát đệ cùng Phiên Phiên muội muội, cùng muốn xin phụ hoàng tứ hôn!" Ánh mắt Thượng Quan Triệt dịu dàng xẹt qua gương mặt của Thẩm Thiển Mạch, giống như rất si tình, kiên định mà nói ra.
Thẩm Thiển Mạch cười nhạt, không có chút nào thèm quan tâm đến ánh mắt si tình của Thượng Quan Triệt. Ánh mắt của Thượng Quan Triệt, ba phần chân tình, bảy phần giả vờ, nhưng nàng đều không quan tâm, bởi vì mặc kệ Thượng Quan Triệt làm cái gì, đều không thể đả động lòng của nàng.
Nàng cũng không có chút nào thèm quan tâm đến ánh mắt đang sáng lên của Thẩm Lăng Vân bởi vì quá hưng phấn kia, đức hạnh bức này của Thẩm Lăng Vân, nàng cũng sớm đã nhìn phát chán.
"Không