Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2654 lượt.
n muốn nàng, ngay cả khi nàng có thể sẽ né tránh hôn sự này, có thể sẽ vì vậy mà hắn phải mất mặt, nhưng hắn vẫn muốn làm như vậy.
"Ngươi cái gì mà ngươi. Chẳng lẽ Thiên Mạc hoàng đế bị cà lăm sao? Bản tiểu thư cũng không thích cà lăm đâu nha." Trong mắt Thẩm Thiển Mạch mang theo ý cười giảo hoạt, vừa rồi là nàng giả vờ tức giận, giờ cũng đã hoàn toàn tiêu tán rồi.
Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn thấy ý cười trong mắt của Thẩm Thiển Mạch thì nở nụ cười. Mạch Nhi của hắn không có tức giận, vậy..có phải nàng cũng nguyện ý gả cho hắn không?
Mặc dù Thượng Quan Triệt không có nghe được đoạn đối thoại của Thẩm Thiển Mạch cùng Tư Đồ Cảnh Diễn, nhưng xa xa thấy Thẩm Thiển Mạch nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn cười rực rỡ như vậy, hắn không tự chủ nắm thật chặt hai tay.
Thẩm Thiển Mạch là nữ tử đầu tiên khiến hắn động lòng, nhưng lại bị Tư Đồ Cảnh Diễn đoạt đi. Chờ hắn làm Hoàng đế, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho Tư Đồ Cảnh Diễn.
Vì chuyện của Thẩm Thiển Mạch mà hắn đã đắc tội với Diêu Sơn, hiện tại lại không thể thỉnh Thượng Quan Hạo tứ hôn, bây giờ phải làm sao mới tốt đây.
Thượng Quan Triệt dùng ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ nhìn về phía mẫu hậu của hắn, Diêu Tuyết Không. Hiện tại chỉ cần Diêu Tuyết Không ra mặt hòa hoãn, thì Thượng Quan Hạo sẽ đồng ý tứ hôn cho hắn với Diêu Nhược Thấm. Như vậy mới có thể hóa giải thế cục bây giờ.
"Hoàng thượng, nếu Tam tiểu thư của Tướng phủ đã hứa gả cho Thiên Mạc hoàng đế, vậy thần thiếp cũng muốn vì Triệt nhi thỉnh cầu một mối hôn sự." Sau khi Diêu Tuyết Không nhìn thấy ánh mắt của Thượng Quan Triệt, thì ung dung hành lễ với Thượng Quan Hạo nói.
Việc đem Thẩm Thiển Mạch tứ hôn cho Tư Đồ Cảnh Diễn, làm Thượng Quan Hạo cảm thấy thật có lỗi với Thượng Quan Triệt, nếu Diêu Tuyết Không đã nói muốn xin một mối hôn sự nữa, tất nhiên là hắn sẽ rất vui khi việc thành, nên cũng cười hỏi, "Hoàng hậu đã có người nào vừa ý rồi sao?"
"Chất nữ Diêu Nhược Thấm là người mà thần thiếp chăm sóc từ nhỏ, Triệt nhi cùng nàng cũng coi như là thanh mai trúc mã, thần thiếp muốn thỉnh hoàng thượng tứ hôn, để Nhược Thấm gả cho Triệt nhi làm chính phi." Trên mặt Diêu Tuyết Không vẫn mang theo nụ cười như cũ.
"Một khi đã như vậy thì trẫm sẽ làm chủ. Nữ nhi của Đại tướng quân, Diêu Nhược Thấm hiền huệ hào phóng, ban cho Tam hoàng tử Thượng Quan Triệt làm chính phi." Thượng Quan Hạo liếc mắt nhìn Diêu Nhược Thấm cùng Thượng Quan Triệt, cười nói.
"Nhi thần khấu tạ phụ hoàng." Thượng Quan Triệt thoải mái quỳ xuống tiếp chỉ, trên mặt vẫn mang theo cười ôn hòa, ánh mắt nhìn về phía Diêu Nhược Thấm tràn đầy dịu dàng.
Giờ phút này Diêu Nhược Thấm cũng đang mắc cỡ đỏ mặt. Vẫn tưởng rằng mình không có cơ hội gả cho Thượng Quan Triệt làm chính phi, không nghĩ đến nửa đường lại xuất hiện một Thiên Mạc Hoàng đế đến gây rối, để cho mình được như nguyện gả cho Thượng Quan Triệt. Nàng đỏ mặt quỳ gối bên người Thượng Quan Triệt, nói, "Thần nữ khấu tạ hoàng ân."
Lúc này dạ tiệc lại trở nên náo nhiệt.
Ánh mắt của các quan gia tiểu thư không ngừng dao động quanh những đôi vừa mới được chỉ hôn. Quan hệ rắc rối phức tạp sau lưng mấy mối hôn sự này, các nàng cũng ít nhiều biết được một chút. Nhưng khi nhìn ánh mắt của mấy người đó, các nàng lại có chút không rõ chân tướng.
"Hôm nay thật là một ngày tốt. Thoáng cái đã có bốn hỉ sự. Mấy người các ngươi có thể cùng đính ước trong một ngày, âu cũng là duyên phận. Ngồi cùng nhau đi, hàn huyên với nhau một chút." Sắc mặt của Thượng Quan Hạo bởi vì vui vẻ mà trở nên hồng nhuận, hài lòng nhìn bốn đôi kim đồng ngọc nữ vừa được mình chỉ hôn.
Nghe Thượng Quan Hạo nói, bọn họ liền cùng nhau ngồi xuống.
Nét mặt Thẩm Thiển Mạch tự tiếu phi tiếu, đôi con ngươi đen nhánh giống như một cái vòng xoáy, nhìn không thấu cảm xúc. Nàng lạnh nhạt nhìn mấy người trước mắt.
Thẩm Thiển Tâm hạnh phúc tựa vào bên người Thượng Quan Cẩn, trên mặt Thượng Quan Cẩn cũng mang theo nụ cười dịu dàng. Thoạt nhìn thì rất hạnh phúc, nhưng Thẩm Thiển Mạch nhìn thấy được đằng sau ánh mắt ôn nhu của Thượng Quan Cẩn là sự lạnh lẽo. Thẩm Thiển Tâm, ta sẽ làm cho ngươi nếm thử tư vị bị người thân, người yêu phản bội.
Diêu Nhược Thấm gắt gao kéo cánh tay của Thượng Quan Triệt, ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Triệt tràn đầy si mê, nhưng thỉnh thoảng lại nhìn Thẩm Thiển Mạch với ánh mắt oán độc. Còn Thẩm Thiển Mạch lại làm như không nhìn thấy, vẫn chỉ cười nhạt như cũ.
Mà ánh mắt của Diêu Viễn Sam vẫn đuổi theo Thẩm Thiển Tâm, khi nhìn thấy nụ cười trên mặt Thẩm Thiển Tâm, thì đôi mắt hắn lại lộ ra vẻ bi thương. Thượng Quan Phiên nhìn thấy một màn này, cái gì cũng không nói, chỉ lẳng lặng ngồi ở bên người Diêu Viễn Sam.
Thẩm Thiển Mạch không khỏi nhíu mày, tính tình của Thượng Quan Phiên ngang ngược kiêu ngạo như vậy, thế nhưng lại chịu được hành động đó của Diêu Viễn Sam. Rõ ràng con ngươi nhìn về phía Thẩm Thiển Tâm tràn đầy hận ý, nhưng khi nhìn Diêu Viễn Sam thì lại dịu dàng như vậy. Xem ra Thượng Quan Phiên là thật lòng yêu thích Diêu Viễn Sam.
Thời điểm Thẩm Thiển Mạch đang t