Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2393 lượt.
Thiển Mạch đi tới trước mặt Diêu Nhược Thấm, cười nhẹ nói, thấy sắc mặt Diêu Nhược Thấm biến đổi, đang muốn mở miệng nói chuyện, nàng cười ý bảo Diêu Nhược Thấm không cần nói, lại đi tới trước mặt Diêu Tuyết Không, cười nói, "Hoàng hậu nương nương diễn xuất cũng thật tốt?"
"Thiển Mạch." Thượng Quan Triệt thấy Thẩm Thiển Mạch như thế, không khỏi kêu lên.
"Tam hoàng tử, để Thiển Mạch đoán tâm tư của ngươi một chút thì thế nào?" Thẩm Thiển Mạch nhìn Thượng Quan Triệt, phu thê kiếp trước, từ ái thâm tình đi đến căm hận, nàng quá hiểu Thượng Quan Triệt.
Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch mang theo nụ cười, chậm rãi nói, "Giả bộ thâm tình khiến ta động lòng, lợi dụng ta để gián tiếp lợi dụng lực lượng Thiên Mạc trợ giúp ngươi đi lên đế vị Kỳ Nguyệt, sau đó lại lợi dụng ta đánh bại Thiên Mạc, cuối cùng đem một cước đá văng ta ra, cùng Nhược Thấm muội muội của ngươi ân ân ái ái, cùng mẫu hậu mẫu từ tử hiếu, đúng không?"
"Nàng… nàng. . ." Thượng Quan Triệt nhìn Thẩm Thiển Mạch, không dám tin nhìn nàng.
"Ta cái gì? Đem tâm tư ngươi nói hết ra rồi hả?" Thẩm Thiển Mạch cười châm chọc nhìn Thượng Quan Triệt, trong lòng cười lạnh.
"Đã như vậy! Vậy thì đừng trách chúng ta lòng dạ độc ác!" Sắc mặt Diêu Tuyết Không khẽ biến, tàn nhẫn nhìn Thẩm Thiển Mạch, mà sắc mặt Diêu Nhược Thấm lại thoáng qua biểu tình sảng khoái.
Thẩm Thiển Mạch nhạy cảm cảm nhận được sát ý bên người, xem ra Phượng Tê cung mai phục không ít tử sĩ.
"Đừng!" Thượng Quan Triệt ngăn trở hành động của tử sĩ, nhìn Thẩm Thiển Mạch, "Thiển Mạch, nàng nói không sai, ta xác thực muốn lợi dụng nàng để đoạt được ngôi vị hoàng đế Kỳ Nguyệt cùng thế lực Thiên Mạc, nhưng tình cảm ta đối với nàng cũng là thật lòng, ta sẽ không thương tổn nàng!"
"Thật lòng?" Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch nâng lên hiện ra một nụ cười châm chọc, "Lợi dụng ta mà cũng coi là thật lòng? Chẳng lẽ sự thật lòng của ngươi chính là việc lợi dụng ta như vậy hay sao?"
"Thiển Mạch, nàng hãy nghe ta nói, ta chỉ là vì tương lai của chúng ta mà thôi!" Thượng Quan Triệt muốn đưa tay kéo tay Thẩm Thiển Mạch, lại bị Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng linh hoạt tránh thoát.
"Đủ rồi! Triệt nhi, ngươi không cần nói nữa, Thẩm Thiển Mạch phải chết! Sau khi nàng ta chết, chúng ta lại giá họa cho phủ Thừa Tướng, khơi lên thù hận giữa Thiên Mạc cùng Trầm gia, như vậy chúng ta mới có được phần thắng!" Diêu Tuyết Không lên tiếng ngăn Thượng Quan Triệt lại, lộ ra một nụ cười ngoan tuyệt, ý bảo bọn sát thủ ra tay.
Thẩm Thiển Mạch nhìn Diêu Tuyết Không, không hổ là hoàng hậu nương nương, nhiều năm như vậy nhưng vẫn an ổn ngồi trên ngôi vị hoàng hậu, không biết trên tay đã nhuộm máu tươi của bao nhiêu người.
"Hoàng hậu nương nương muốn giết Thiển Mạch, cũng phải để cho Thiển Mạch được chết một cách rõ ràng chứ phải không?" Thẩm Thiển Mạch nhíu lông mày, nhìn Diêu Tuyết Không hỏi.
Cho tới nay cũng chỉ biết là mẫu phi của Thượng Quan Cẩn xuất thân bần hàn, nhưng không biết thì ra người đó là thị nữ tiền hoàng hậu, xem ra Thượng Quan Hạo đối với tiền hoàng hậu thật sự là tình thâm ý trọng, nhưng mà đã tình thâm ý trọng như vậy, cần gì phải cưới nhiều phi tử như vậy?
Tư Đồ Cảnh Diễn, sẽ nguyện ý vì nàng mà không lập hậu cung sao? ! Nhưng không lập hậu cung, sẽ mất đi rất nhiều sự ủng hộ của triều thần, nàng có thể làm như vậy sao?
"Tốt lắm! Nên biết ngươi đều đã biết!" Rốt cuộc cảm xúc của Diêu Tuyết Không cũng bình phục, nàng hung hăng liếc Thẩm Thiển Mạch một cái, âm trầm nói
Nhìn những tử sĩ đang vây quanh, Thẩm Thiển Mạch lộ ra nụ cười khinh miệt.
Trong mắt Thượng Quan Triệt có chút không đành lòng, nhưng vẫn quay lưng đi, phụ nữ, ở trong lòng hắn vĩnh viễn không sánh bằng quyền thế. Mà Diêu Nhược Thấm cũng nhao nhao muốn thử nhìn Thẩm Thiển Mạch, nàng muốn nhìn một chút xem Thẩm Thiển Mạch chết thảm dưới làn đao như thế nào, nhưng một màn kế tiếp, lại làm cho bọn họ không thể nào ngờ tới .
Sợi tơ trong ống tay áo của Thẩm Thiển Mạch bay ra, trên mặt nàng mang theo nụ cười nhẹ nhàng, động tác nhẹ nhàng giống như là đang khiêu vũ, nhưng từng tên rồi từng tên sát thủ một dưới sự công kịch của sợi tơ trên tay Thẩm Thiển Mạch mà mất đi tánh mạng, đến chết cũng không chịu nhắm mắt.
Mắt thấy bốn mươi năm mươi tên sát thủ chỉ còn lại có mười người có võ nghệ cao cường, sắc mặt của Diêu Tuyết Không thay đổi rất khó coi, mặt của Thượng Quan Triệt cũng không thể tin được mà nhìn tất cả mọi chuyện trước mắt.
"Không rảnh chơi với các ngươi nữa." Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch nâng lên nụ cười khát máu, sợi tơ đang bay múa đột nhiên tăng nhanh, tiếp theo giống như có vô số sợi tơ vô hình xuất hiện, dày đặc liên tục đánh tới hướng hơn mười người sát thủ còn dư lại, tốc độ nhanh đến nỗi khiến những người đó không phản ứng kịp.
Bọn sát thủ rất nhanh đã hóa thành những cổ thi thể, trên cổ đều có một đường cắt đỏ tươi.
"Ngàn thanh ti . . . Ngươi là người của Ma cung?" Thượng Quan Triệt không thể tin nhìn tất cả mọi chuyện tr