Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2398 lượt.
ước mắt, bốn mươi năm mươi tên sát thủ này là mình phái tới bảo vệ Diêu Tuyết Không , mặc dù không là tử sĩ lợi hại nhất trong quân đội của mình, nhưng võ công cũng không hề thấp, ngay cả chính hắn, sợ cũng không ứng phó được.
Mà Thẩm Thiển Mạch không chỉ ứng phó được, thậm chí dễ dàng giết sạch bốn mươi năm mươi tên sát thủ này, võ công rất cao, quả thật vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn.
"À quên nói cho Tam hoàng tử biết. Tại hạ là Mặc Trì." Nụ cười trên mặt Thẩm Thiển Mạch không hề thay đổi, xa cách nhìn Thượng Quan Triệt.
Thượng Quan Triệt ngơ ngác nhìn cô gái trước mắt, bởi vì mới vừa đánh nhau mà búi tóc hơi tán lạc, một mái tóc đen nhánh ở trong gió nhẹ nhàng tung bay, áo trắng thuần cũng theo gió nhẹ nhàng nâng lên, cả người có một loại khí chất nhẹ nhàng phiêu dạt, nụ cười lạnh lẽo trên mặt cũng đẹp đến rung động lòng người, khí chất như vậy đã làm mờ đi ngũ quan bình thường của nàng, làm cho nàng đẹp tựa như thiên tiên.
"Mặc Trì, Mặc Trì. Cung chủ Ma Cung, lại là một cô nương." Thượng Quan Triệt lẩm bẩm nhớ tới cái tên mà Thẩm Thiển Mạch vừa mới nói, nhìn Thẩm Thiển Mạch, trong tròng mắt ánh mắt phức tạp.
"Cung chủ Ma Cung?" Diêu Tuyết Không cũng rất kinh ngạc nhìn cô gái trước mắt, không nghĩ tới nàng lại là Cung chủ Ma Cung, hôm nay giết không được nàng ta, tất nhiên hậu hoạn khó lường.
"Đừng toan tính dùng độc với ta, như vậy sẽ chỉ làm cho cái chết của các ngươi đến nhanh hơn mà thôi!" Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng liếc Diêu Tuyết Không một cái, vẻ mặt ngoan tuyệt, hờ hững liếc ba người bọn họ, khóe miệng nâng lên nụ cười, "Không nên vội vã tìm chết như vậy, ngày chết của các ngươi, sẽ đến rất nhanh."
"Thiển Mạch. . . ." Thượng Quan Triệt hình như còn muốn nói điều gì.
"Thẩm Thiển Mạch ngày mai sẽ xuất giá! Từ nay về sau, chỉ có Mặc Trì, Mặc Trì giết người không chớp mắt." Khóe miệng của Thẩm Thiển Mạch khẽ nâng lên, nhìn về phía ba người bọn họ, không có nửa phần lưu luyến.
"Trời ơi, chúng ta phải làm sao đây à? !" Diêu Nhược Thấm nhìn tử thi nằm đầy trên mặt đất, nhìn Thẩm Thiển Mạch rời đi, lần đầu tiên nàng cảm thấy sợ hãi, cái loại sợ hãi xâm nhập vào cả tâm mạch.
"Hôm nay đắc tội Ma Cung, chỉ sợ chuyện càng ngày càng không dễ dàng." Thượng Quan Triệt khe khẽ thở dài một hơi, trong mắt cũng nổi lên sầu lo.
Thời thế đổi thay. Tang lễ của hoàng đế Kỳ Nguyệt quốc. Hôn lễ của Hoàng đế Thiên Mạc.
Ngày đám cưới, Thẩm Thiển Mạch đuổi tất cả nha hoàn ra ngoài, chỉ để lại Thiên Thiên.
"Tiểu thư, người thật là đẹp." Thiên Thiên nhìn Thẩm Thiển Mạch đã khôi phục dung mạo thật, thở dài nói. Cũng đã lâu không nhìn thấy dung mạo chân thật của tiểu thư rồi. Mặc dù từ nhỏ đã nhìn tiểu thư, nhưng mỗi một lần nhìn thấy, vẫn cảm thấy sợ hãi cảm thán.
Thẩm Thiển Mạch chỉ nhẹ nhàng sờ sờ chóp mũi Thiên Thiên, an vị ở trước gương đồng tự mình trang điểm.
Một mái tóc đen nhánh suông dày mượt mà như là thác nước đổ nghiêng xuống, một cây trâm phượng hoàng ôm lấy mặt trăng tùy ý cầm lên, đem đầu tóc uốn thành búi, nhẹ nhàng cố định bằng một cây trâm.
Thiên Thiên ở một bên nhìn tiểu thư nhà mình trang điểm, vốn mặt đã rất si mê thưởng thức, nhưng khi nhìn thấy tiểu thư nhà mình chỉ tùy ý chải một búi tóc như vậy, liền nóng nảy, "Tiểu thư, thường ngày người cứ thích đơn giản thuần khiết thì còn không tính, nhưng hôm nay là ngày trọng đại người làm lễ xuất giá a!"
Khóe môi Thẩm Thiển Mạch khẽ nâng lên, đưa ra ngón tay như ngọc nhẹ nhàng kẻ lên chân mày, điểm chút son môi, cô gái trong gương, dù chỉ trang điểm nhàn nhạt, cũng đã đẹp tựa như tiên nhân .
"Thiên Thiên, chuyện xuất giá hôm nay, cũng chỉ là tùy cơ ứng biến, nếu thật sự phải gả, cũng phải do chính ta tự mình đồng ý, chính chính thức thức gả." Thẩm Thiển Mạch thản nhiên nói.
Thiên Thiên nghe Thẩm Thiển Mạch nói cái hiểu cái không gật đầu một cái, cũng không ngăn cản nữa, tiểu thư nhà mình làm như vậy, nhất định có dụng ý của nàng.
"Tiểu thư, Thiên Thiên giúp ngươi mặc giá y." Thiên Thiên cầm lên hồng giá y đỏ rực như lửa nhưng vô cùng đẹp.
Thẩm Thiển Mạch từ từ cởi áo, mặc vào giá y đỏ rực, tay thon dài từ trong giá y chậm rãi đưa ra, giống như đóa sen trắng đang nở rộ giữa biển lửa, thuần túy mà Mỹ Lệ, trên bờ môi nàng nở nụ cười chân thành, "Màu đỏ, quả là một màu sắc đẹp."
Thiên Thiên nghe được lời nói của Thẩm Thiển Mạch, không khỏi lộ ra nụ cười nghịch ngợm, "Đó là hiển nhiên, cô gia không phải luôn mặc màu đỏ sao."
"Thiên Thiên." Thẩm Thiển Mạch bị Thiên Thiên nói trúng tâm tư, có chút ngượng ngùng nói, dù là một cái nhăn mày hay là một nụ cười dường như cũng không làm biến mất được sự cuốn hút mị hoặc của bản thân, một dung mạo điên đảo chúng sinh như vậy, nếu để cho người khác nhìn thấy, chỉ sợ cả đời cũng khó có thể quên.
Mặc dù chỉ là kế ứng biến tạm thời, nhưng dù sao hôm này vẫn là lần đầu tiên trong đời này nàng phủ thêm giá y, Thẩm Thiển Mạch vẫn cảm thấy trong lòng có chút thấp thỏm.
Mặc xong giá y, đắp khăn voan đỏ, do Thiên Thiên đỡ ra cửa, cửa đã sớm có một đám người đứn