Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2473 lượt.
ừa rồi của Thượng Quan Triệt, nhưng dù sao hắn cũng là ca ca của nàng.
"Hiện tại ngươi tuyệt vọng rồi sao?" Trong mắt Thẩm Thiển Mạch thoáng qua một tia không rõ tình cảm, nhưng bị vẻ bình tĩnh che giấu đi, giọng nói của nàng lạnh lùng, không có chút bi thương nào.
Thượng Quan Phiên không nói, chỉ quay người qua, biểu lộ thái độ của nàng.
"Cảnh Diễn, chàng làm sao vậy?" Thẩm Thiển Mạch nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Tư Đồ Cảnh Diễn, không khỏi hỏi.
Kể từ khi nàng biết Tư Đồ Cảnh Diễn cho tới nay, trên mặt của hắn vẫn luôn mang theo nụ cười tà mị, đột nhiên lại không nhìn thấy hắn cười, làm nàng có chút không quen.
"Về sau không cho bị thương nữa." Tư Đồ Cảnh Diễn bá đạo, gằn từng chữ nói ra.
Mặc dù hắn biết một chưởng kia cũng không làm nàng bị thương nặng, nhưng xa xa khi hắn nhìn thấy một chưởng kia đánh vào người Thẩm Thiển Mạch, tim của hắn như bị bóp chặt. Nếu không phải vì tìm cơ hội cứu Thượng Quan Phiên, hắn đã sớm một chưởng giết chết Thượng Quan Triệt rồi.
Thẩm Thiển Mạch nghe lời Tư Đồ Cảnh Diễn nói, trong mắt tràn đầy xúc động, nàng nở nụ cười lấy lòng, giống như nữ hài tử, nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay Tư Đồ Cảnh Diễn, "Được rồi..., ta biết rồi mà."
"Viễn Sam đâu?" Lúc này Thượng Quan Phiên mới phản ứng được, Tư Đồ Cảnh Diễn ở chỗ này, vậy Diêu Viễn Sam ở nơi nào.
Trên mặt Tư Đồ Cảnh Diễn có chút lúng túng. Vốn là hắn định mang Diêu Viễn Sam tới chỗ hẹn rồi mới đi xem Thẩm Thiển Mạch, nhưng vì lo lắng cho tình huống của Thẩm Thiển Mạch, nên đã mang theo Diêu Viễn Sam cùng đi. Xa xa nhìn thấy Thẩm Thiển Mạch bị Thượng Quan Triệt đả thương, vì quá sốt ruột, nên đã trực tiếp ném Diêu Viễn Sam từ giữa không trung xuống.
Khóe mắt Tư Đồ Cảnh Diễn xuất hiện mấy vạch đen, cười nói, "Chắc là ở bên ngoài đình viện thôi."
Hắn cũng không biết cụ thể là Diêu Viễn Sam rơi xuống chỗ nào. Bất quá cái đình viện này cũng không tính là cao, Diêu Viễn Sam cũng có công phu, chỉ vì muốn tránh né thủ vệ nên mới nắm bả vai Diêu Viễn Sam dẫn hắn cùng tiến vào, chắc hẳn hắn cũng không có chuyện gì đâu.
"Chắc là?" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nét mặt của Tư Đồ Cảnh Diễn có chút vấn đề nha.
"Bởi vì ta nhìn thấy nàng bị thương, nên… nửa đường liền ném hắn xuống." Tư Đồ Cảnh Diễn cười gượng nói.
"Cái gì?" Thượng Quan Phiên nghe xong, lập tức nóng nảy, tính khí công chúa lại nổi lên, "Lớn mật! Ngươi lại dám ném Viễn Sam xuống!"
Tư Đồ Cảnh Diễn không vui nhìn Thượng Quan Phiên. Nếu không phải nhìn mặt mũi của Thẩm Thiển Mạch, thì hắn cũng đâu cảm thấy lúng túng, cũng đâu cần phải giải thích, lại còn tạo cơ hội cho Thượng Quan Phiên lên mặt nữa.
"Được rồi, chúng ta đi tìm Diêu Viễn Sam." Thẩm Thiển Mạch nhìn thấy Tư Đồ Cảnh Diễn không vui, cười giải vây nói.
Thượng Quan Phiên chạy nhanh nhất, nhanh như chớp chạy về phía trước.
"Viễn Sam, Viễn Sam, chàng không sao chứ?" Thượng Quan Phiên khẩn trương lôi kéo tay của Diêu Viễn Sam rồi nhìn trái nhìn phải, chỉ sợ Diêu Viễn Sam bị thương.
"Phiên Phiên, ta không sao." Diêu Viễn Sam nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của Thượng Quan Phiên, trái tim cảm thấy ấm áp, liền ôm lấy Thượng Quan Phiên.
Thượng Quan Phiên bị hành động này của Diêu Viễn Sam làm cho sững sờ. Diêu Viễn Sam chưa từng chủ động ôm nàng, hôm nay hắn bị sao vậy?
Dù vậy nhưng Thượng Quan Phiên vẫn cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Mặt Thượng Quan Phiên đỏ ửng, có chút thẹn thùng cười nói, "Viễn Sam, chàng làm sao vậy?"
Diêu Viễn Sam buông Thượng Quan Phiên ra, nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của Thượng Quan Phiên, khóe miệng giương lên nụ cười ôn nhã, "Không sao cả, Phiên Phiên, chúng ta rời đi thôi."
"Ừ." Thượng Quan Phiên ung dung nói.
"Bất quá bây giờ rời đi, sẽ phải trải qua cuộc sống cực khổ." Diêu Viễn Sam có chút không xác định nói.
"Không sao, chỉ cần được ở bên cạnh chàng, ta không sợ." Thượng Quan Phiên nghiêm túc nói. Đúng vậy, chỉ cần được ở cùng một chỗ với Diêu Viễn Sam, dù phải chịu khổ, nàng cũng không quan tâm.
Diêu Viễn Sam nhìn ánh mắt chân thành tha thiết của Thượng Quan Phiên, hiện tại hắn mới phát hiện, thì ra Thượng Quan Phiên mới là người thích hợp với hắn, mới là người hắn nên yêu. Mà Thẩm Thiển Tâm, cũng là do chính hắn thêu dệt giấc mộng thôi, cho tới bây giờ người hắn yêu không phải là Thẩm Thiển Tâm chân chính, mà là dáng vẻ giả vờ của Thẩm Thiển Tâm.
Nếu đã là hiểu lầm thì cần gì phải chấp nhất, không bằng quý trọng người bên cạnh mình.
"Một khi đã như vậy, các ngươi tự giải quyết cho tốt đi." Thẩm Thiển Mạch nhìn hai người bọn họ, cũng lộ ra nụ cười vui mừng.
"Ngày sau nếu có cơ hội, chúng ta nhất định sẽ báo đại ân này." Diêu Viễn Sam cùng Thượng Quan Phiên son sắt nói.
Thẩm Thiển Mạch cũng không có để ở trong lòng, nhưng lại không nghĩ đến, thật sự có một ngày như vậy.
"Mới vừa rồi Diêu Viễn Sam đã thấy gì trong phủ đệ của Thượng Quan Cẩn mà lại nghĩ thông suốt vậy." Thẩm Thiển Mạch nhìn bóng lưng của Diêu Viễn Sam cùng Thượng Quan Phiên, nhíu mày hỏi.
"Hắn nhìn thấy bộ dạng của Thẩm Thiển Tâm thì muốn mang nàng