Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Tặc Trộm Tim

Nữ Tặc Trộm Tim

Tác giả: Ngải Đông

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 134887

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/887 lượt.

đáng ghét! Sớm biết thế, anh mua một thùng mì tôm còn hơn.
Lê bước chân không còn chút sức lực, anh ảo não quay trở lại phòng khách, vừa mắng Lâm Ngôn Hi tàn nhẫn độc ác, vô tâm vô tình, lòng dạ hẹp hòi, nữ ma đầu xấu xa…..
“Tề tiên sinh.”
Nhìn chằm chằm vào Lâm Ngôn Hi bất thình lình xuất hiện không một tiếng động, gương mặt Tề Hàn Tinh lộ rõ vẻ chột dạ, vừa mắng chửi cô, cô liền xuất hiện, cô gái này thực sự rất thích hù dọa anh.
“Làm ơn, đừng gọi tôi là Tề tiên sinh, nghe như một ông già vậy.” Trời ạ! Rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy? Anh nên quan tâm vì sao cô không chuẩn bị bữa tối, cố ý bỏ đói anh, mà không phải…. Thôi, tìm hiểu trong lòng anh đang suy nghĩ gì cũng vô nghĩa, chỉ cần gặp cô gái này, suy nghĩ của anh giống như ngay lập tức bị trật khỏi quỹ đạo bình thường.
“Ý anh muốn tôi gọi anh là ‘ông chủ’ ”?
“Tôi không có ý này, gọi ông chủ cũng không hay lắm, cô gọi tên tôi Tề Hàn Tinh là được rồi.”
“Nếu để mẹ anh biết được tôi gọi thẳng tên của anh, có thể bà sẽ nghi ngờ thân phận của tôi.”
Đúng rồi, mẹ tinh ý như vậy, vừa nghe đã biết có ẩn ý, suy nghĩ một chút, anh nói: “Hay là như thế này đi, lúc có mẹ tôi ở đây, cô gọi tôi là Tề tiên sinh, còn những lúc khác thì cô gọi tên tôi là được rồi.”
“Tôi thấy như thế không ổn, giả sử tôi không cẩn thận nói sai, lại rước thêm phiền toái không đáng có, tôi gọi anh một tiếng Tề tiên sinh là được rồi, chỉ là nghe một tháng thôi, anh cố chịu đi được không?”
Hình như cô gái này chỉ mong một tháng nhanh chóng qua đi, sau đó thoát khỏi anh thì phải, thế quái nào chứ, chính anh mới là người muốn nhanh chóng thoát khỏi cô. Đúng là nữ ma đầu tuyệt tình!
“Vậy tùy cô!” Không biết mình đang giận điều gì, Tề Hàn Tinh chỉ cảm thấy một cơn tức anh ách dâng lên trong lòng.
Cảm nhận được cơn giận trên người anh truyền tới, Lâm Ngôn Hi đột nhiên cảm thấy áy náy, chần chừ một chút, cuối cùng vẫn là làm như không có chuyện gì lên tiếng nói: “Tề tiên sinh, bữa tối đã chuẩn bị xong, mời vào phòng ăn dùng bữa.”
“Bữa tối?” Cơn giận của anh ngay lập tức xẹp xuống, thay vào đó là khuôn mặt ngỡ ngàng không biết chuyện gì xảy ra.
“Anh không ăn tối sao?” Cô khẽ nhíu mày.
Vội vã lắc đầu, Tề Hàn tinh nói: “Có chứ, có chứ, đương nhiên là muốn ăn rồi.” Anh cũng không phải thần tiên, tất nhiên là phải ăn rồi, nhưng mà mới vừa rồi rõ ràng trên bàn không có một hột cơm, vậy bữa tối ở đâu ra?
“Vậy mời tiên sinh vào phòng ăn dùng cơm.” Lâm Ngôn Hi cung kính khom người, chờ Tề Hàn Tinh đi vào phòng ăn.
Nhìn bộ dạng của cô nghiêm túc như vậy, chắc là có cái ăn rồi! Nghĩ thế, Tề Hàn Tinh cất bước đi tới phòng ăn.
Được cô phục vụ, anh ngồi xuống vị trí chủ nhà, có điều trên bàn ăn vẫn không thấy tăm hơi bữa tối đâu.
“Tề tiên sinh, trước khi anh dùng bữa, tôi muốn nói rõ với anh, về sau bữa sáng là sáu giờ ba mươi, bữa trưa là mười hai giờ ba mươi, bữa tối là sáu giờ ba mươi. Đến bữa, tôi sẽ mời anh vào dùng cơm, nếu anh không muốn ăn, hoặc thiết đãi bạn bè, phải báo trước cho tôi một tiếng.”
Tốt, rất tốt, ăn một bữa cơm mà lắm quy tắc như vậy, cô gái này đến đây căn bản là muốn ức hiếp anh.
Nhìn Lâm Ngôn Hi, trong lòng Tề Hàn Tinh oán trách không ngừng, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ cung kính, ngoan ngoãn nói: “Dạ vâng, thưa Lâm Ngôn Hi tiểu thư yêu quý.”
“Anh có thể gọi tôi là Lâm Ngôn Hi, hoặc Lâm tiểu thư đều được, nhưng không cần thiết phải thêm từ ‘yêu quý’ vào.”
“Dạ, yêu quý…..Không, Lâm Ngôn Hi tiểu thư.” Nở nụ cười rung động lòng người trước mặt cô, Tề Hàn Tinh lễ độ, khách khí dò hỏi: “Lâm Ngôn Hi tiểu thư, xin hỏi bữa tối của tôi ở đâu?”
Nhìn nụ cười trên gương mặt anh, Lâm Ngôn Hi như bị điện giật, tim bất giác đập nhanh hơn một nhịp, ngay sau đó lôi mình từ trạng thái mất hồn trở về, “Tề tiên sinh, xin đợi một lát, bữa tối sẽ có ngay đây.” Nói xong, cô quay người đi vào phòng bếp.
Một lúc sau, Lâm Ngôn Hi mang đến một khay nhỏ, bắt đầu bài trí, khăn ăn, một số gia vị, còn có dao nĩa, thìa, sau đó sắp xếp đâu vào đấy trước mặt Tề Hàn Tinh, rồi nói: “Tề tiên sinh, món chính tối nay là đùi gà chiên, món phụ là bánh sừng bò, canh hải sản, salad trái cây, điểm tâm ngọt là bánh pudding trứng gà với bánh ngọt vị quýt, đồ uống là nước bưởi kèm thêm nho.”
Cô quay trở lại bếp, trong chốc lát mang tới một ly rượu khai vị, một khay bánh sừng bò, còn có một nồi bằng gốm đặt trên một bếp lửa nhỏ, bên trong nồi là canh hải sản. Cô cẩn thận từng chút một, nhẹ nhàng đặt trên khăn trải bàn, sau cùng cúi người nói: “Tề tiên sinh, mời dùng bữa.”
Ánh mắt nhìn cô chằm chằm, Tề Hàn Tinh bị những động tác liên tiếp của cô làm cho không nói nên lời, trời ạ! Có phải là anh đang ăn cơm trong nhà hàng tây sang trọng không?
Thấy anh hình như không được tự nhiên, Lâm Ngôn Hi vội vàng nhắc lại: “Tề tiên sinh, mời dùng bữa.”
Thôi, cái này thì có gì mà kinh ngạc chứ, cô gái này từ lúc vào đây đã rất coi trọng tác phong của mình rồi, nếu bây giờ cô ấy nhét đại một chén cơm cho anh ăn, đó mới là không được bình thường!
“Cô cũng ngồi x


Ring ring