Tác giả: Hà Xử Thính Vũ
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.
mua hai bình nước đi."
"Tôi có thể đi."
"Nếu anh không muốn tôi tức giận quay đầu mà đi, anh tốt nhất hiện tại ngồi xuống cho tôi." Giọng điệu của Triều Lộ nghe ra được có chút hung dữ, không cho thương lượng.
Chử Vân Hành thật thức thời ngồi xuống bất động.
Triều Lộ ở trước quầy hàng đồ uống đầu tiên là mua hai bình nước khoáng, lại nghĩ tới Chử Vân Hành mở bình không có phương tiện, lại mặt khác chọn một hộp đồ uống đóng gói tiện lợi.
Cô đem đồ uống trong hộp giấy trước đưa cho anh, anh lấy ống hút, cắm vào miệng đồ uống, uống một ngụm.
"Không biết anh uống cái gì, tùy tiện mua."
Anh nhìn nhìn cô cầm trên tay hai bình nước: "Không, cô đã thật chu đáo."
Triều Lộ xác định anh ý thức được bản thân băn khoăn, nên nói: "Có lẽ anh thích nước cất hơn?"
"Tôi không quá kén chọn." Anh nói: "Đương nhiên, ống hút đóng gói, đối với tôi càng tiện hơn."
"Tôi cũng nghĩ như vậy.” Triều Lộ nghĩ nghĩ nói: "Nhưng mà cái bình cũng không làm khó được anh, tôi đã thấy anh thu phục nó như thế nào. Tôi chỉ thấy, chúng ta cần bảo tồn một chút thể lực. Tôi cảm thấy, trò chơi kế tiếp không thể thoải mái hơn trò chơi trước."
Chử Vân Hành nở nụ cười: "Cô nói không sai."
Triều Lộ cũng có cảm thấy trở nên thoải mái: "Một bình nước khác tôi trước giúp anh mang theo, chờ lúc anh muốn uống tôi lại đưa cho anh."
"Cám ơn." Anh nói, "Vốn là nghĩ mặc quần áo nhẹ để đi, nhưng mà, lần sau xem ra, tôi cần phải mang theo ba lô đi cùng."
Lần sau?
Triều Lộ choáng váng vài giây, hoàn hồn thấy Chử Vân Hành vẫn là gương mặt và bộ dáng vân đạm phong thanh, nên cô cảm thấy là bản thân nghĩ nhiều. Uống lên mấy ngụm nước, nâng anh đứng dậy nói: "Tôi nghỉ ngơi xong rồi, còn anh?"
Lần này bọn họ không quá thuận lợi, lúc đến lượt bọn họ, Chử Vân Hành bị nhân viên công tác cản lại.
"Anh là người tàn tật không thích hợp đi lên." Nói xong thì tiếp đón du khách phía sau đi lên.
Triều Lộ không có thời gian xem sắc mặt nhân viên công tác, chỉ là có chút lo lắng nhìn phía Chử Vân Hành. Có thể chơi trò chơi này hay không cô không cần, nhưng mà, lời lẽ và cách nói khiến cho lòng cô khó chịu, cũng không biết Chử Vân Hành sẽ phản ứng như thế nào.
Một chuyến tàu lượn này đã ngồi đầy, Chử Vân Hành cùng Triều Lộ cũng chưa trở ngại du khách mặt phía sau đi đến trước xếp. Thẳng đến lần tàu lượn siêu tốc này khởi động, Chử Vân Hành mới mở miệng: "Tiên sinh, theo tôi được biết, trong quy định của anh cũng không có quy định người tàn tật không thể chơi."
Nhân viên công tác bị chặn lại liền ho một tiếng nói: "Nhưng mà, cũng có ngoại lệ. Chúng tôi là xuất phát từ an toàn của anh mà suy nghĩ."
"Tôi thật cám ơn anh vì an toàn của tôi mà suy nghĩ." Anh không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: "Nhưng mà tôi xác định bản thân không có bệnh tim, cao huyết áp hoặc là bệnh tật huyết quản khác." Anh cứ nhiên sống học sống dùng, đem lời nói nhân viên công tác lúc trước kia lặp lại cho người trước mắt này nghe: "Tôi chỉ là trên phương diện hành động không tiện, tôi tin tưởng sự an toàn của tôi sẽ được các anh đảm bảo. Các anh cũng không cần có người ở trên tàu lượn siêu tốc, khiêu vũ dậm chân có phải hay không?"
"Này..."
"Thực xin lỗi lời kế tiếp của tôi khả năng sẽ mạo phạm đến cô..." Anh đột nhiên tiến đến bên tai Triều Lộ nhanh chóng nỉ non một câu, không đợi Triều Lộ phản ứng lại, anh liền lại chuyển hướng nhân viên công tác nói: "Tôi thật sự tôi rất muốn cùng bạn gái của tôi ngồi tàu lượn siêu tốc một lần."
Triều Lộ tựa như hóa đá, cô triệt để ngây ngốc.
"Để cho người ta đi lên đi!"
"Đúng vậy! Làm người không cần phải như vậy."
"Người ta là người tàn tật khó được cùng bạn gái đi ra một chuyến, đừng làm hỏng tâm tình của người ta."
...
Du khách phía sau nhìn không được, liền ào ào nói hát đệm.
Tàu lượn siêu tốc vừa khéo ngừng lại lúc này.
"Tốt lắm tốt lắm, các người lên đi!" Nhân viên công tác kia hoàn toàn bị thuyết phục.
Triều Lộ còn ngây ngốc bất động ở tại chỗ. Chử Vân Hành lúc này cũng có chút ngượng ngùng, hoàn toàn không có khí phách vừa rồi chậm rãi mà nói, thấp giọng lấy gậy chống khẽ chạm cô một chút: "Đi thôi, tôi cũng là không muốn cô mất vui, cô không cần để ý lời mới vừa rồi của tôi."
Sau khi Triều Lộ ngồi trên tàu lượn siêu tốc, nói một câu với Chử Vân Hành: "Đầu tiên là theo lý tranh biện, lại vì tình đả động lòng người, anh thật đúng là đủ giảo hoạt."
Chử Vân Hành còn chưa kịp tiếp lời, thì tàu lượn siêu tốc đã vọt tới cửa ải mạo hiểm thứ nhất, anh đã quên muốn cùng cô nói cái gì, cô cũng hiển nhiên không rảnh nghe, hai người đồng thời oa oa kêu to lên.
Không biết có phải là đã thích ứng loại trò chơi mạo hiểm này không, Triều Lộ cùng Vân Hành mặc dù ở trên tàu lượn siêu tốc sợ hãi rống loạn một mạch, sau khi xuống dưới phản ứng đã đỡ hơn không ít so với lúc chơi "Thiên địa song hùng".
Chử Vân Hành xin lỗi với Triều Lộ vì chuyện bản thân lúc trước ở trước mặt nhân viên công tác nói dối xưng cô là bạn gái của mình, Triều Lộ kỳ thực cũng không tức giận như vậy, chính là