Tác giả: Trản Trà
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.
dài nắm lấy cổ tay mảnh khảnh kia, Lâm Tu khẽ dùng sức kéo người nọ về lại trong ngực mình.
Ngay sau đó, anh run rẩy hôn lên cánh môi lành lạnh của Chu Mộc.
Bị vùi lấp trong nụ hôn của bọn họ là câu nói Lâm Tu không thể mở miệng nói ra –
Vậy, nếu là thế này thì sao?
…
Sau khi từ thành phố S trở về, tòa soạn tạp chí quyết định cho Chu Mộc cùng với mấy đồng nghiệp tới khu vực thiên tai thực hiện chuyên đề đặc biệt nghỉ ngơi một thời gian ngắn, mấy đồng nghiệp nam sau khi được cho nghỉ đều lập tức về nhà để nghỉ ngơi dưỡng sức, Chu Mộc lại vì phải tham gia một loạt bài phỏng vấn người nổi tiếng tiếp theo mà không thể không lê thân xác mỏi mệt không chịu nổi tiến vào phòng họp.
Cơn sốt từ mấy ngày trước vẫn chưa hết hẳn, vậy mà Chu Mộc vừa xuống máy bay ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có đã trực tiếp bị lôi đi họp. Kết quả cuộc họp bắt đầu chưa được bao lâu, Chu Mộc đã có vẻ không chống đỡ nổi. Đầu nặng vô cùng, sau đó mí mắt cũng mỏi muốn chết, Chu Mộc chống đầu ép buộc chính mình viết viết vẽ vẽ trên giấy, nhưng cả người vẫn mệt đến mức không muốn nhúc nhích tẹo nào.
Sở Du ngồi bên vẫn luôn yên lặng chú ý tới tình trạng của Chu Mộc, khi thấy đầu Chu Mộc lung lay mấy cái rốt cục sắp dập xuống mặt bàn, anh quyết đoán giơ tay ra hiệu người đang phát biểu ngừng lại.
“Hôm nay tạm thời họp đến đây thôi.”
“Nhưng tổng biên tập… Chúng ta đã định trước là ngày mai sẽ bắt đầu lên lịch hẹn với đối phương… Nếu bây giờ tạm ngưng cuộc họp…”
Sở Du đảo mắt nhìn người đã chống đỡ đến cực hạn kia, lại chuyển mắt về, kiên định không cho phép nghi ngờ mở miệng nói: “Tan họp.”
Những người nhạy cảm có mặt ở đây không hẹn mà cùng thoáng liếc về phía Chu Mộc, trong lòng tức thì hiểu rõ, bấy giờ liền có người thức thời đứng ra giải vây.
Có thể làm cho tổng biên tập Sở từ trước tới nay công tư phân minh hơn nữa chưa từng đem tình cảm cá nhân vào công việc làm đến nước này, phóng viên Chu cũng thật sự không đơn giản mà…
Mơ mơ màng màng đến khi cuộc họp kết thúc trước thời hạn, Chu Mộc bị tiếng động chung quanh làm cho giật mình, sau khi mở mắt biết được tin cuộc họp bị hoãn lại, cô đứng bật dậy, lập tức xách túi đi ra ngoài, chỉ mong ngóng mau chóng được về ngủ một giấc no nê.
Bước chân ra đến cửa thì ngừng lại.
Nhìn bên ngoài trời đổ mưa “rào rào –”, Chu Mộc rất có vài phần kích động muốn lật bàn.
Nhờ phúc “sự cố ngoài ý muốn” mấy ngày trước, phương tiện giao thông của cô lúc này còn đang chịu khổ trong tiệm sửa xe, mấy hôm trước cô hoặc là bắt taxi hoặc là đi nhờ xe cô dâu mới Giang Ngữ Tình, nhưng hôm nay gặp đúng dịp Giang Ngữ Tình đi công tác chưa về, nhìn bóng người chen chúc trong những chiếc taxi đi qua đi lại, Chu Mộc chỉ đành thở dài thườn thượt.
“Đi thôi.” Bên người đột nhiên truyền đến một giọng nam trầm thấp, “Anh đưa em về.”
Khi đó đúng vào lúc đám đồng nghiệp trong tòa soạn đều che ô đi ra ngoài, Sở Du vừa nói xong, ánh mắt của mọi người chung quanh lập tức nóng rực lên, nướng cho Chu Mộc mất hết cả tự nhiên.
Nếu như có thể, cô thật sự không muốn chung đụng với người này, chưa nói đến việc cô căn bản không có hứng thú với anh, cho dù có hứng thú, nước miếng của đám người tọc mạch xung quanh cũng có thể dìm cô chết đuối vài lần.
Nhưng mà với tình huống trước mắt, bắt taxi là chuyện không thể rồi, đi xe buýt lại càng tự chuốc khổ vào thân… Mấu chốt là, Sở Du đã mở miệng, lúc này lại có nhiều người nhìn như vậy, dù cân nhắc từ phương diện nào Chu Mộc cũng không nên cự tuyệt đề nghị của anh.
Nhưng mà… Thật mất tự nhiên quá đi thôi.
“Vậy… Làm phiền tổng…” Chu Mộc hết sức phiền não nhếch khóe miệng nặn ra một nụ cười, vừa muốn mở miệng cảm ơn Sở Du trước đã, một giọng nói từ trong mưa truyền đến nhưng lại hết sức rõ ràng —
“Mộc Mộc.”
Chu Mộc ngạc nhiên ngước mắt, dáng người thon dài cao ngất kia lập tức lọt vào tầm mắt cô.
Có một số người chính là sinh ra đã được bao phủ trong ánh hào quang.
Chúng ta gọi nó là – khí chất bẩm sinh.
Chu Mộc ngước mắt nhìn bóng người cách đó không xa đang giơ tán ô màu trắng từ từ bước về phía mình, đáy mắt trong trẻo chợt phản chiếu ánh sáng lóa mắt.
Khi ở bên cạnh Lâm Tu, Chu Mộc và anh bình thường toàn nói chuyện câu được câu không, nhớ tới điều gì là lập tức hạ bút thành văn mở miệng nói ra luôn, chuyện trò mệt thì ngậm miệng lười biếng nằm bò một bên không động đậy, cho dù nửa ngày không ai mở miệng cũng sẽ không cảm thấy có gì không thích hợp.
Lúc rảnh rỗi Chu Mộc thích nửa ngồi nửa nằm trên ghế sofa chống cằm yên lặng giương mắt quan sát người nọ.
Tập thể đám người đứng quanh nhòm ngó hít vào một hơi — thời đại này, nữ sinh thật đúng là chủ động…
“Tay lạnh như thế…” Lâm Tu vô cùng thân mật ấn nhẹ lên cái mũi cao đẹp của Chu Mộc: “Cho em vênh váo này.”
Chu Mộc nhẹ nhàng cọ cọ vào anh như chú cún nhỏ, “Sao lại rảnh rỗi đến đón em thế?”
“Đoàn trưởng cho nghỉ về thăm người thân.” Lâm Tu nhếch miệng cười, giọng nói chậm rì