Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1340 lượt.

hiếp biết rõ, thiếp không nên mang theo mục đích bất lương tiếp cận người, thiếp không xứng có được tình yêu của người. Nhưng trời xanh có thể chứng giám, tấm lòng Tiểu Điệp đối với vương gia, là hết sức chân thành. Lần này tiến cung, dữ nhiều lành ít, nhưng Ngọc Điệp nguyện ý vì Vương gia làm bất cứ chuyện gì, cho dù là chết."
Ngọc Điệp nói xong, ương rũ mắt, cũng không nhìn phản ứng của Lãnh Dịch Hạo, xoay người cô đơn rời đi, lưu lại cho Lãnh Dịch Hạo một bóng lưng thê lương.
Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo khẽ gợn sóng, nhưng chỉ trong tích tắc.
Trên đường tiến cung, Ngọc Điệp lấy cớ thay quần áo đi vào nhà vệ sinh, lén triệu tập hắc y. Sau khi phân phó hắn một phen, mới thật sự tiến cung.
Ngọc Điệp nàng cũng không phải người ngu ngốc, tiến cung làm kẻ chết thay cho người khác, nàng không có hứng thú.
Vì Lãnh Dịch Hạo, nàng sẽ tiến cung một chuyến, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không ngốc đến mức đi chịu chết. Nàng muốn Lãnh Dịch Hạo tin tưởng nàng, nàng muốn lại một lần nữa làm cho Lãnh Dịch Hạo cảm động! Nàng muốn nắm chắc hạnh phúc của mình. Bất kỳ kẻ nào cũng đừng mơ đến việc phá hoại nó!






Ta Sẽ Không Phá Hỏng Việc Của A Hạo
Từ Ninh điện, tẩm cung của Thái hậu.
Thái hậu cho người lui ra ngoài, trong Từ Ninh điện, chỉ còn lại bà và Hoàng thượng.
"Mẫu hậu, nhất định phải như vậy sao?" Trên khuôn mặt ngay thẳng cương nghị của Lãnh Dịch Khánh tràn đầy u sầu.
Mẫu hậu tuyên Úc Phi Tuyết tiến cung, tỏ ý muốn gặp mặt, nhưng thực chất là tính toán giữ Úc Phi Tuyết lại trong cung làm con tin, mặc dù hắn hy vọng Úc Phi Tuyết ở lại, nhưng dùng cách này, hắn thật sự không sao tiếp nhận được.
Trong lời nói của Thái hậu, ý tứ hàm xúc đặc biệt, nhưng Lãnh Dịch Khánh lại không hiểu được.
"Trẫm không hiểu!" Lãnh Dịch Khánh kiên quyết lắc đầu, "Trong tất cả các huynh đệ, chỉ có tình cảm của A Hạo và A Tiêu và con là tốt nhất. A Tiêu vì không muốn bị liên quan nên đã bán vương phủ mang theo Yên Chi đi tha hương, điều đó khiến trẫm hổ thẹn không thôi. Hôm nay chẳng lẽ còn muốn A Hạo... Mẫu hậu! Trẫm vừa mới đăng cơ, cần phải có người phụ tá, A Tiêu và A Hạo đều là trợ thủ đắc lực của trẫm, bọn họ sẽ không phản bộ càng không tranh giành với trẫm bất cứ cái gì."
"Phải không? Không tranh giành với con, con chắc chắn? Vậy nữ nhân kia?" Thái hậu nhẹ nhàng liếc nhìn Lãnh Dịch Khánh, trong nháy mắt hắn trở nên xấu hổ.
"Khánh Nhi, con là do mẫu hậu sinh ra, con còn có chuyện gì mà không thể nói với mẫu hậu. Con yêu mến Úc Phi Tuyết, mẫu hậu biết rõ. Nhưng A Hạo có nhường con nửa bước không?" Thái hậu tìm được thứ để uy hiếp Lãnh Dịch Khánh.
"A Hạo hắn không phải không tranh, mà là tranh giành một cách khéo léo. Tâm tư A Hạo thâm sâu thủ đoạn khó lường, chỉ cần hắn muốn, hắn nhất định sẽ có được. Hắn so với A Tiêu còn đáng sợ hơn gấp trăm lần. Khánh Nhi, mẫu hậu lo lắng cho con, sợ con không phải là đối thủ của hắn!"
Thời điểm Lãnh Dịch Khánh nghĩ đến Úc Phi Tuyết, cũng có nửa khắc do dự: "Nhưng trẫm không tin A Hạo sẽ phản bội trẫm."
"Có lẽ hiện tại sẽ là không, nhưng sau khi con chiếm nữ nhân của hắn?" Thái hậu hỏi lại.
Lãnh Dịch Khánh sắc mặt có chút xấu hổ: "Mẫu hậu..."
"Con cho rằng mẫu hậu không biết gì sao, con chưa bao giờ nguyện ý làm hoàng đế, vì sao sau khi cùng Lãnh Dịch Hạo ra ngoài du ngoạn một vòng trở về, lại cố gắng tận trung tận hiếu trước mặt phụ hoàng như vậy? Nếu như không phải Lãnh Dịch Hạo ảnh hưởng tới con, thì chính là nữ nhân kia đã có ảnh hưởng tới con. Phụ hoàng vừa mới mất, con liền ở phía sau xây cung điện lớn, nếu như không phải vì nữ nhân kia, thì vì cái gì? Con đã yêu mến nàng như vậy, A Hạo há lại không biết? Khánh Nhi, không nên có tâm hại người, nhưng cũng không thể không phòng người chứ!"
Lãnh Dịch Khánh im lặng không nói. Hắn chắp tay sau lưng đi qua đi lại, quyền thế, thân tình, tình yêu ở trong ngực của hắn dao động nhiều lần, một lúc sau, hắn tựa như đưa ra quyết định cuối cùng: "Mẫu hậu, ta sẽ để A Hạo rời đi, hắn vĩnh viễn không thể trở lại kinh thành, về phần Tiểu Tuyết, nàng đi hay ở lại là do chính nàng quyết định. Mẫu hậu, chờ hắn rời đi rồi, hắn sẽ không uy hiếp được chúng ta."
"Khánh Nhi"Mẫu hậu, đừng nói nữa, nhi thần sẽ không làm tổn thương A Hạo." Lãnh Dịch Khánh kiên định lắc đầu.
Thái hậu thấy Lãnh Dịch Khánh kiên quyết, trong nội tâm nhất thời sôi trào không thôi. Con người Lãnh Dịch Khánh chính là một cái gân, một khi đã quyết định việc gì, sẽ không thay đổi, có thể là chuyện này, không phải do hắn không đồng ý.
"Khánh Nhi, ý tứ của ai gia là A Hạo nhất định phải diệt trừ. Tin tưởng ai gia. Ai gia cũng vì tốt cho con."
"Vì sao nhất định phải giết hắn, A Hạo, hắn sẽ không..."
"Hắn sẽ! Hơn nữa hắn bây giờ đang bố trí."
Lãnh Dịch Khánh tim đập loạn nhịp một chút: "Người nói cái gì?"
Thái hậu nhìn thoáng qua khuôn mặt tràn đầy kinh ngạc của Lãnh Dịch Khánh, cuối cùng cũng quyết định, đem bí mật này nói ra, nếu không,


XtGem Forum catalog