Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.
ái vuốt ve dịu dàng cùng những nụ hôn nhiệt tình dịu dàng cuối cùng cũng làm Úc Phi Tuyết ngừng rơi nước mắt.
"Ngươi dùng gậy bắt nạt ta..." Nàng nhìn hắn với đôi mắt trong veo như một chú nai con vô tội, lên án hắn. Lãnh Dịch Hạo than nhẹ một tiếng, hắn thực sự cố gắng hết sức rồi, thật đấy!
"Ngọc Điệp!" Lãnh Dịch Hạo nhìn Ngọc Điệp cả người đầy thương tích, trán cũng chảy máu, lo lắng không thôi: "Vì sao phải chạy như vậy?"
"Vương gia, Vương gia, Úc cô nương đã trở về phải không? Thiếp biết là thiếp hiểu lầm nàng, là thiếp khiến nàng không vui, nàng mới rời nhà trốn đi, là lỗi của thiếp, đều là lỗi của ta, để thiếp đi xin lỗi nàng, thật đấy, thiếp muốn đến xin lỗi nàng..." Ngọc Điệp áy náy rơi lệ.
"Không cần." Nghĩ đến Úc Phi Tuyết khóe môi Lãnh Dịch Hạo khẽ nở nụ cười: "Nàng ấy bây giờ đang nghỉ ngơi, hơn nữa cũng không sao cả, nàng cũng nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Nụ cười kia đập vào mắt Ngọc Điệp, trong lòng đau xót, Ngọc Điệp lại rơi lệ: "Vương gia, thiếp biết, thật ra thiếp và Úc cô nương không thân quen, nàng ấy lại tận tâm tận lực chăm sóc thiếp, giải cổ cho thiếp. Thiếp không nên hoài nghi nàng. Là thiếp không hiểu chuyện, thiếp sợ, sợ lại mất đi Vương gia, cho nên ngờ vực lung tung vô căn cứ, Vương gia, thiếp sai rồi. Thiếp... Thiếp từ lúc nào lại trở nên quá đáng như thế, xấu xa như thế..."
"Ngọc Điệp, không nên suy nghĩ bậy bạ, chỉ tại cổ độc dằn vặt nàng lâu quá, cho nên nàng nóng ruột suy nghĩ như vậy, ta hiểu mà. Bây giờ nàng không nên cử động, nằm xuống nghỉ ngơi cho khỏe, ta cho người đi mời đại phu." Lãnh Dịch Hạo an ủi Ngọc Điệp.
"Thiếp không cần đại phu, thiếp không cần! Thiếp chỉ muốn Vương gia ở bên thiếp một lúc, có được không?" Ngọc Điệp níu lấy ống tay áo Lãnh Dịch Hạo chờ đợi, Lãnh Dịch Hạo đành bất đắc dĩ gật đầu.
Sau một lúc, nửa đêm khi Úc Phi Tuyết từ trong mơ tỉnh lại, chỉ có một mình nàng trong gian phòng vắng vẻ với ngọn nến. Trên người truyền đến một trận đau đớn như muốn nghiền nát cơ thể, Lãnh Dịch Hạo chết tiệt kia, đúng là hắn dùng gậy đâm nàng! Đau quá!
"Lãnh Dịch Hạo..." Úc Phi Tuyết xoa xoa cặp mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, nhìn khắp mọi nơi nhưng không thấy ai. Xem ra, tên biến thái kia lại ở bên cạnh Ngọc Điệp rồi.
Một cảm giác thất vọng lẫn chua xót khổ sở tự đáy lòng dâng lên, đột nhiên nàng tỉnh ngủ. Đỡ lấy thân thể đau nhức, khoác áo choàng xoay người nhảy lên nóc nhà. Vừa rồi xảy ra chuyện gì, Úc Phi Tuyết cũng không hiểu được, nhưng ít ra nàng biết, có vài chuyện không giống như trước nữa.
Ví dụ như, nàng đang nhớ Lãnh Dịch Hạo. Nhưng Lãnh Dịch Hạo nhất định đang ôm Ngọc Điệp xấu xa kia.
Nghĩ vậy, Úc Phi Tuyết trong lòng đau xót, nàng rất muốn khóc.
Lớn như vậy rồi, bị phụ thân vứt bỏ ở hậu viện làm mồi uỗi, nàng cũng chưa khóc. Khi bụng đói, nàng cũng không khóc. Khi bị người ta bắt nạt, nghĩ đến việc suýt nữa phải chết, nàng cũng không khóc. Nhưng bây giờ, nàng muốn khóc.
Sụt sịt mũi, Úc Phi Tuyết hít một hơi gió đêm, có gì đáng khóc chứ! Dù sao nàng cũng sắp rời nơi đây rồi.
Tám ngày nữa, tiểu sư phụ đến, nàng sẽ đi!
Không phải quan tâm cái gì mà Ngọc Điệp, Hồng Điệp, không phải nhìn cái bộ mặt khó ưa của Lãnh Dịch Hạo nữa!
Không biết từ bao giờ, bóng người cao lớn đứng lặng yên phía sau nàng. Ánh trăng đằng sau hắn sáng tỏ, khiến thân ảnh hắn kéo dài, trên mặt tràn đầy vẻ cô đơn lẫn đau thương. Hắn rất muốn ôm nàng vào lòng vỗ về yêu thương, nhưng hắn không thể. Cảnh Thu nói đúng, Lãnh Dịch Hạo nói cũng đúng. Nàng là Thuận Vương phi, là thê tử của Lãnh Dịch Hạo, nếu như trong lòng nàng có hắn, hắn có thể vì nàng mà liều lĩnh, dù cho đối địch với mọi người hắn cũng không hề do dự. Nhưng trong lòng nàng, trong mắt nàng lại không có hắn, hắn vốn dĩ không có tư cách nói chuyện.
Úc Phi Tuyết cuối cùng cũng ý thức được mình bị một bóng người bao phủ, trong lòng vui vẻ, quay đầu lại, vẻ rạng rỡ trong mắt nhất thời mất đi: "A Khánh?"
Lãnh Dịch Khánh từ từ lại gần, nỗi cô đơn trong đáy mắt dễ dàng thấy được. Hắn va Úc Phi Tuyết sóng vai ngồi ở trên hàng ngói, nhìn vầng trăng tròn trên không trung. Lãnh Dịch Khánh im lặng không nói, hắn không biết nên nói cái gì. Úc Phi Tuyết cũng im lặng.
Một lúc lâu sau, Úc Phi Tuyết mới mở miệng: "A Khánh, ta lạnh quá." Lãnh Dịch Hạo, ngươi vẫn tin nàng ta chứ không chịu tin ta
Úc Phi Tuyết không ngờ mới sáng sớm như vậy đã gặp một vị khách không mời mà đến.
"Ngươi đến đây làm gì?" Úc Phi Tuyết lạnh lùng nhìn Ngọc Điệp. Nàng ta vẫn mặc một chiếc váy lụa màu đen trùm kín mít, chỉ lộ ra một đôi mắt to động lòng người. Chẳng qua mỗi lần nhìn thấy đôi mắt này, trong lòng Úc Phi Tuyết lại bắt đầu khó chịu.
"Phi Tuyết muội muội, tỷ tới xin lỗi muội." Ngọc Điệp chân thành hành lễ với Úc Phi Tuyết. Úc Phi Tuyết hầm hừ, nữ nhân này lại đến đây làm trò! Mới sáng sớm mà tâm tình đã bị ảnh hưởng nặng nề!
"Ở đây mọi người gọi ta là tỷ tỷ." Úc Phi Tuyết không hề cảm thấy mình đang bắt nạt người khác, nữ nhân xấu xa này hôm nay nhất định lại có âm mưu gì