Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử, Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.

nh ngươi thẳng thắn như vậy, một người bạn như ngươi, ta đồng ý."
Tần Thế Viễn tán thưởng nhìn Úc Phi Tuyết, hắn đã quen nhìn thấy nữ tử làm bộ làm tịch, sự thẳng thắn của Úc Phi Tuyết thật sự rất đáng yêu, Tần Thế Viễn cũng nâng ly một hơi cạn sạch:
"Vậy ta có thể gọi nàng là Úc tiểu thư không?"
"Không cần phiền phức như vậy, gọi Tiểu Tuyết là được. Mọi người đều gọi ta như vậy.". Úc Phi Tuyết tươi cười với Tần Thế Viễn.
"Ngươi tìm Lãnh Dịch Hạo làm cái gì?"
"Ta? Nói thật, ta muốn làm quan."
"Ngươi? Vậy thì khó khăn rồi, trước giờ chưa từng có thương nhân nào làm quan cả."
"Cho nên ta mới tìm Lãnh Dịch Hạo."
"Chỉ sợ làm ngươi phải thất vọng rồi. Thứ nhất, hắn chưa bao giờ làm chuyện tốt. Thứ hai, hắn cũng sẽ không lo chuyện bao đồng."
.........
Có câu nói gọi là rượu gặp tri kỉ ngàn chén vẫn thiếu, Hai người vừa uống vừa trò chuyện, thời gian trôi qua như nước chảy, thoáng một cái đã hết một ngày, đến khi trăng lên, hai người đều say, nằm lăn trong đình Phong Nguyệt.
Sáng sớm ngày hôm sau, bị những tiếng bàn luận líu ríu đánh thức, Úc Phi Tuyết vuốt vuốt mắt cho tỉnh táo, ôi cha, sao ở đây lại có nhiều người như vậy?
Bọn họ bị một nhóm người túm lại xem!
"Thật không biết xấu hổ! Ban ngày ban mặt lại ở cùng đàn ông....."
"Đúng! Không thể tưởng tượng nổi!"
"Mất hết đạo đức rồi! Mất hết đạo đức rồi! Màn trời chiếu đất như vậy mà....."
Nhìn bộ dạng hai người bọn họ xem ra đã làm nhiều người tức giận rồi, Úc Phi Tuyết đá đá chân Tần Thế Viễn: "Này, tỉnh lại đi!"
Tần Thế Viễn từ từ mở mắt ra, hôm qua đúng là hắn uống nhiều quá. Đã lâu chưa uống thoải mái như vậy nên lần này hắn say quá, nhưng điều không phải nhất chính là, tay của hắn vẫn đang ôm chân Úc Phi Tuyết, đúng là rất bất nhã.
Thấy rõ, Tần Thế Viễn vội rụt tay lại, nhất thời lúng túng không biết phản ứng thế nào. Úc Phi Tuyết lướt qua đám người đang ồn ào đứng nhìn, lạnh lùng nói:
"Nhìn cái gì mà nhìn! Có cái gì hay mà nhìn! Bổn cô nương thích cảnh màn trời chiếu đất, thích mấy hành vi phóng đãng đấy, sao hả!"
Cả thế giới như chìm vào im lặng, tất cả mọi người trố mắt đứng nhìn Úc Phi Tuyết, ai ai cũng bị lời lẽ hùng hồn của nàng làm cho giật mình.
Tần Thế Viễn phục hồi lại tinh thần trước tiên, hắn nhìn Úc Phi Tuyết nghênh ngang đẩy đám người đi ra ngoài, đôi mắt từ thái độ kinh ngạc đến tán thưởng.
Lợi hại! Quả nhiên lợi hại! Chẳng trách Lãnh Dịch Hạo không nỡ rời bỏ nàng!
Nụ cười Tần Thế Viễn duy trì không được bao lâu đã liền cứng ngắc lại. Lúc Úc Phi Tuyết tách ra khỏi đám người, hắn đồng thời cũng nhìn thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí kia.
Lãnh Dịch Hạo đến đây lúc nào vậy?
Có điều xem ra, Lãnh Dịch Hạo chắc chắn đã nghe được lời nói hùng hồn của Úc Phi Tuyết, vì thế dáng vẻ hiện giờ của Lãnh Dịch Hạo như một ông chồng bắt được thê tử vụng trộm, tức sùi bọt mép.
Tần Thế Viễn đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.






Biến Thái! Quá Biến Thái! Đây Là Ngoài Phố Mà!
Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo sắc bén, từng bước từng bước tới gần Úc Phi Tuyết. Úc Phi Tuyết dĩ nhiên đã nhìn thấy, cả hai mắt đều nhìn thấy, nhưng vậy thì sao nào? Tiếp tục coi như không thấy.
"Thật xin lỗi! Nhường đường một chút!". Úc Phi Tuyết vung bàn tay nhỏ, xoay người tiếp tục đi.
Đợi xem hắn tức giận như thế nào! Nàng không sợ! Dù sao nàng cũng đã bỏ hắn rồi!
Lãnh Dịch Hạo bắt được ngay cánh tay Úc Phi Tuyết, đôi mắt lạnh lẽo tỏa ra khí lạnh khiến người xem náo nhiệt xung quanh bất giác bị dọa lùi mấy bước.
Nhưng nàng càng giãy giụa, cánh tay Lãnh Dịch Hạo càng ôm chặt, giống như muốn nàng hòa vào trong cơ thể.
"Cứu mạng ...
Hả? Kì lạ thật, sao lại không có chuyện gì? Úc Phi Tuyết cuối cùng ngừng kêu lớn, đôi mắt trong suốt đảo qua, nàng phát hiện một chuyện còn đáng sợ hơn việc Lãnh Dịch Hạo tức giận —- hắn lại không tức giận! 






Lựa Chọn
Lãnh Dịch Hạo biết, Phong Vô Ngân nhất định sẽ đến........
Cho nên hắn đã sắp đặt sát thủ ở giữa đường chặn Phong Vô Ngân lại. Với võ công của Phong Vô Ngân, những sát thủ này tuyệt không phải đối thủ của hắn, tuy nhiên cũng đủ để trì hoãn Phong Vô Ngân, để hắn tìm được Úc Phi Tuyết trước Phong Vô Ngân.
Hắn chỉ muốn để cho Phong Vô Ngân biết, cô gái này là của hắn!
Úc Phi Tuyết ra sức đẩy Lãnh Dịch Hạo ra. Mặc dù nàng không biết đối mặt với tiểu sư phụ như thế nào, nhưng nàng tuyệt đối không muốn làm thương tổn hắn!
Thắt lưng Úc Phi Tuyết bị Lãnh Dịch Hạo kìm chặt, tay bị Phong Vô Ngân kéo, không thể động đậy.
Hai nam nhân này đều điên
Úc Phi Tuyết vô cùng tức giận rống to: "Hai người các ngươi, câm miệng lại cho ta! Cũng buông tay ta ra! Có nghe thấy không hả?"
Phong Vô Ngân muốn buông tay ra, nhưng Lãnh Dịch Hạo lại không chịu. Cho nên, Phong Vô Ngân vừa buông tay ra lại nắm chặt Úc Phi Tuyết. Hắn không muốn mất đi nàng một lần nữa.
"Nha đầu, hắn ta bảo nàng