Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1376 lượt.
nói, bổ sung thêm một câu, "Vừa rồi còn ở trong phòng cùng với con bướm độc kia... Tức chết ta mất!"
Úc Phi Tuyết tức giận đến mức muốn cắn người.
Tần Thế Viễn bừng tỉnh: "Dù sao Ngọc Điệp cũng là trắc phi, cũng phải tiến cung. Huống chi nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện rất bình thường." Huống hồ
Úc Phi Tuyết xanh mặt: "Cái gì gọi là rất bình thường, dựa vào cái gì mà nam nhân có thể có nhiều nữ nhân, bọn họ có nghĩ tới trong lòng những nữ nhân kia nghĩ gì không, có ai đồng ý cho người khác cướp đồ của mình không, lúc ăn cơm ngươi có đồng ý cho người khác dùng chung một bộ bát đũa không? ..."
Tần Thế Viễn thực sự hối hận. Hắn không nên cùng Úc Phi Tuyết tranh luận về vấn đề này.
Nhưng mà nói đi nói lại, ngược lại hắn cảm thấy, suy nghĩ của Úc Phi Tuyết đúng là không phải bình thường. Mặc dù trái lẽ thường, nhưng mà.... cũng không phải không có đạo lý. Ít nhất, hắn không muốn cùng người khác xài chung một bộ bát đũa.
Úc Phi Tuyết lải nhải liên miên: "Cái gì là rất bình thường? Hắn đã có Ngọc Điệp rồi, đừng có mà tới trêu chọc ta nữa. Có ta rồi thì không được dây dưa với nữ nhân khác. Như hiện giờ hắn, không phải giống lợn giống thì là cái gì?"
Tần Thế Viễn trầm ngâm một lúc: "Cô nương có phát hiện ra không vậy? Cả buổi tối hôm nay cô nương đều nói về Thuận Vương gia."
Úc Phi Tuyết cuối cùng cũng im lặng.
"Kỳ thật trong lòng cô nương đã sớm có lựa chọn rồi." Tần Thế Viễn vì tương lại của mình, không tiếc lãng phí miệng lưỡi.
"Nếu như cô nương không quan tâm đến người ta, hắn làm cái gì cô nương cần gì phải để ý. Nhưng mà thực tế, bất kỳ động tĩnh nào của Vương gia đều sẽ ảnh hưởng tới tâm trạng của cô nương. Cô nương nghĩ đến người đó liền cảm thấy bối rối, nhất là khi chứng kiến hắn cùng những nữ nhân khác ở chung, cô nương sẽ thấy đố kỵ, ghen tức. Nếu như cái này không gọi là yêu thì gọi là gì?"
"Tiểu Tuyết, tôi có thể gọi cô nương như vậy không? Đứng trên lập trường của một người bạn, tại hạ hi vọng nhìn thấy cô nương được vui vẻ hạnh phúc. Thế nhưng đầu tiên cô nương phải hiểu rõ lòng của mình đã. Nếu như cô nương không thích Thuận Vương gia, thực ra có thể rời đi từ sớm rồi."
Lời nói của Tần Thế Viễn khiến trong lòng Úc Phi Tuyết bỗng nhiên sáng lên, rồi đột nhiên tối sầm lại.
Đúng vậy, thực ra... hình như... nàng có thể rời đi từ sớm rồi.
Không phải nàng... thật sự yêu Lãnh Dịch Hạo đấy chứ?
Ai Mới Là Vương Phi Chính Thức?
Nàng...... không phải nàng thật sự thích Lãnh Dịch Hạo đấy chứ?
Tần Thế Viễn lại gần dùng quạt vỗ nhẹ lên vai Úc Phi Tuyết: "Thật ra chuyện tình cảm, quan trọng nhất là trong lòng mình hiểu được. Cô nương hãy tự hỏi chính mình xem, điều cô nương muốn nhất là cái gì."
Có một số việc, bình thường là như thế, \'trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường\', người ngoài cuộc luôn tỉnh táo còn người trong cuộc thường u mê.
Nàng vẫn cho rằng người mình thích là tiểu sư phụ, nhưng bắt đầu từ lúc nào, khi tiểu sư phụ muốn thành thân với nàng, nàng lại muốn thoái thác.
Tần Thế Viễn rất muốn tìm cơ hội báo tin vui cho Lãnh Dịch Hạo, nhưng Ngọc Điệp lại luôn ở bên cạnh hắn, mấy lần Tần Thế Viễn chuẩn bị nói ra rồi lại phải thôi. Muốn tìm một cơ hội để ghi công sao lại khó như vậy chứ!
***
"Vương gia, đêm qua ngài mệt mỏi rồi, hãy uống chút trà sâm đi." Ngọc Điệp cố tình ăn nói hàm hồ. Ngày hôm qua đúng là Lãnh Dịch Hạo một đêm không ngủ, nhưng không phải ở trong phòng Ngọc Điệp, mà là ở trong phòng của mình xử lý việc công.
Lãnh Dịch Hạo làm sao lại không biết dụng tâm của Ngọc Điệp, hắn lại cố ý không nói ra, ánh mắt liếc nhìn Úc Phi Tuyết. Úc Phi Tuyết nhăn nhó mặt mày, mang điểm tâm nhìn về phía Phong Vô Ngân: "Tiểu sư phụ, để ta đút cho người!"
Lần này đến phiên Lãnh Dịch Hạo tái mặt. Thấy vẻ mặt Phong Vô Ngân cảm động ăn điểm tâm được Úc Phi Tuyết đút cho, Phong Vô Ngân cười vừa lòng.
Lãnh Dịch Hạo đẩy Ngọc Điệp ra, đứng dậy bước đến bên người Úc Phi Tuyết, kéo Úc Phi Tuyết lên: "Lại đây."
"Sao ta lại phải qua!". Úc Phi Tuyết vênh mặt lên, tỏ vẻ khinh thường.
Phong Vô Ngân chặn tay Lãnh Dịch Hạo lại: "Hình như Vương gia đang ép buộc nàng."
"Đây là việc nhà của bản vương." Lãnh Dịch Hạo quyết định hôm nay phải \'tính toán nợ nần\' với Úc Phi Tuyết
"Có phải việc nhà hay không, không phải một mình ngươi định đoạt.". Giọng nói của Phong Vô Ngân xa xăm, nhưng thái độ lại hết sức kiên quyết.
"Việc nhà cái quái gì chứ, ai là người một nhà với hắn hả! Bổn cô nương đã sớm bỏ ngươi rồi!" Úc Phi Tuyết hầm hực nhìn Lãnh Dịch Hạo.
Đêm qua, đêm qua! Đêm qua đáng giá đến mức Ngọc Điệp phải khoe ra sao! Lãnh Dịch Hạo, nếu như ngươi là hoa đã có chủ, bổn cô nương không thèm!
Nàng kiên quyết từ chối dùng chung đũa với người khác!
Lãnh Dịch Hạo nhíu mắt lại, không khí nhất thời lại tiếp tục căng thẳng.
Tần Thế Viễn bước lên trước định giải hòa: "Vương gia đừng nóng giận, thật ra......"
"Tầ