Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
Dạ ngu ngốc một cái, “Dạ nhi ~ không được gả cho nó ~~~”
Dạ ngu ngốc có chút nóng nảy, “Không cho các ngươi khi dễ nàng!”
Vương Vũ trợn mắt, bộ mặt hung ác: “Có khuê nữ của ta là thê tử rồi, ngươi lại còn nghĩ tới nữ nhân khác! Muốn chết! !”
“Cha! Không được đánh hắn!”
Vương Vũ hung hăng, Vương Cần còn hung hăng hơn.
“He he, tốt tốt, cha không đánh hắn, Cần nhi, con ở nơi này chơi với hắn ha, Vân nhi, ngươi nhìn đủ rồi.” Vương Vũ ôn nhu phân phó, sau đó cho Vương mặt một cái ánh mắt, hai người đi ra ngoài.
――――――
Giang thành.
Một cỗ xe ngựa tầm thường chậm rãi dừng ở cửa Giang phủ, một tên nam tử đội đấu lạp* từ trong xe xuống, phân phó người bên cạnh, “Đi thông báo.”
“Vâng!”
Không lâu sau, Lam Anh đã theo quản gia đi ra, người tới cũng không có ý hành lễ, chẳng qua là đứng ở nơi đó chờ Lam Anh nghênh đón.
Lam Anh cũng không để ý những thứ này, chẳng qua là cười nhạt, “Trương công tử, mời.” Nhìn thân ảnh không mời mà đến, khóe miệng Lam Anh khẽ nhếch lên, quản gia bên cạnh cũng không ưa nổi, muốn tiến lên trách tội, Lam Anh đưa tay ngăn lại, “Kệ hắn, không ngại.”
Mấy người vào một phòng khách, Lam Anh phân phó tất cả hạ nhân hầu hạ bên ngoài, chỉ để lại một mình quản gia ở bên.
“Trương công tử lần này đến đây, không biết có chuyện gì?” Lam Anh ngồi ngay ngắn ở trên ghế, quản gia châm trà cho hai người.
“Nghe được thành chủ Giang thành kết thân với anh hào thiên hạ, uy danh trong giang hồ lan xa a.” Trương Hằng cười gở đấu lạp xuống, hé ra gương mặt thanh tú thư sinh.
Lam Anh hiểu ý cười một tiếng, đoán ra mục đích tới đây của người này.
Người này tên là Trương Hằng, chính là môn khách phủ Thái tử, ba năm hầu hạ bên cạnh, đã sớm trở thành trợ thủ đắc lực của Thái tử đương triều, lần này đến đây, nói vậy còn có mục đích là, chiêu hiền nạp sĩ.
“Hư danh mà thôi, Lam mỗ chỉ là một thành chủ, cũng không khác.” Lam Anh cười nhạt, nâng chung trà lên nhấp một ngụm.
T rương Hằng cười to, “Thái tử lại không cho là như thế, tại sao đến bây giờ Lam thành chủ còn chưa thấy rõ thế cục chứ, tương lai Thái tử chính là Hoàng đế, dốc sức vì Thái tử, tiền đồ sang lạng a.”
“Lam mỗ nói rồi, không quan tâm đến công danh lợi lộc. Nhưng mà nếu Thái tử có chuyện cần Lam Anh ta giúp một tay, ta đương nhiên cũng không từ chối, dù sao người là thần tử.”
“Ha ha, ngươi vẫn còn vô cùng hiểu biết nha.” Đôi mắt Trương Hằng chuyển một cái, đồng ý với suy nghĩ của Lam Anh, sau đó lấy ra một bức họa đặt ở trên bàn.
“Đây là?” Lam Anh đặt chén trà xuống, cầm bức họa lên, từ từ mở ra, đợi khi thấy rõ người trên bức họa, tâm hắn không khỏi khẽ động, đây không phải là Dạ nhi sao? !
Sự thay đổi của Lam Anh dĩ nhiên là không ai có thể thấy được, cho dù Trương Hằng có nhạy cảm thế nào đi nữa, cũng không cách nào nhìn ra một chút tin tức trong mắt Lam Anh.
“Đây là Tam hoàng tử Lăng vương, Lăng Dạ Tầm!” Trương Hằng thấp giọng nói.
Lam Anh khép bức họa lại đặt ở một bên, “Trương công tử cho hạ quan nhìn bức họa của Lăng vương làm gì?”
Trương Hằng tự nhiên cười một tiếng, “Lam thành chủ quen biết rất rộng, hi vọng mượn lực lượng của ngươi trên giang hồ, tìm kiếm người này.”
“Hoàng gia mất hoàng tử, tại sao không dán hoàng bảng treo giải thưởng? Ngược lại tìm loại bàng môn tả đạo như ta đây để tìm người.”
Trương Hằng cười khan mấy tiếng, “Lam thành chủ là hồ đồ thật hay giả bộ hồ đồ?”
“Giả bộ hồ đồ cũng không phải không tốt, không phải sao?”
Mấy tiếng vỗ tay chát chúa vang lên, Trương Hằng tán thưởng: “Không tệ không tệ, dễ hiểu, hồ đồ nhưng khó khăn. Thái tử quả nhiên không có nhìn lầm người, vậy chuyện này sẽ giao cho ngươi, nếu như có tình báo gì, nhất định phải bẩm báo Thái tử đầu tiên.”
Lam Anh cười nhạt, giữa hai hang lông mày không nhìn ra một tia tâm tình, “Được, quản gia, tiễn Trương công tử.”
Quản gia theo tiếng mà vào, “Trương công tử, mời.”
Trương Hằng đeo đấu lạp lên, ý vị thâm trường nhìn Lam Anh một cái, rồi sau đó xoay người đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng Trương Hằng, Lam Anh lại cầm bức họa lên, nhìn phía trên là khuôn mặt Dạ nhi, lâm vào trầm tư, “Thì ra, hắn là Lăng vương Tam hoàng tử mặt lạnh trong truyền thuyết. . . . . .” Nhắm mắt lại thật sau, tất cả mọi chuyện dần dần hiện lên rõ ràng trong đầu hắn.
“Thải nhi. . . . . .” Cặp mắt Lam Anh dần dần mất đi tiêu cự, khuôn mặt Đường Thải Nhi không ngừng thoáng qua trong đầu hắn, từ từ nắm chặt bức họa trong tay, sau đó run rẩy.
“Chủ tử, người đây là. . . . . .” Quản gia trở lại, nhìn thấy Lam Anh nắm bức họa, sắc mặt có chút không tốt, tiến lên quan tâm hỏi.
Lam Anh giơ tay lên, ý bảo hắn không có việc gì, mắt lại nhìn bức họa trong tay, ngay sau đó giao cho quản gia, “Hác bá, đem nó đốt đi, không để cho bất luận kẻ nào nhìn thấy.”
Hác bá không dám hỏi nhiều, cầm bức họa lui ra ngoài.
Lam Anh ngồi lại vào ghế, nhìn cây hoa lê ngoài cửa, yếu ớt nỉ non, “Thải nhi, việc ta có thể giúp nàng, chỉ có những thứ này. . . . . .”
―――――――
Đường Thải Nhi mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn l