watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341860

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.

ăng Thiên Mịch ảm đạm, không nói gì nữa, mà cầm bình trà lên tiếp tục rót cho mình một chén trà thơm.
“Bệnh của Tam ca là do một người tên Đường Cảnh trị khỏi.”
“Thiên hạ đệ nhất độc y?”
“Ừ, sợ rằng, bọn họ đã kéo nhân tài này về phía mình.”
“Có lẽ, hắn không phải đã từng phái người đi tìm Đường Cảnh sao, vì đôi mắt của Vân Thường công chúa.”
“Tại sao ta không biết chuyện này?”
“Hừ ~” Lăng Thiên Kiếm Mịch cười nhạt vẫn chưa trả lời. Thái tử không giải thích, Lăng Phong Minh cũng không tiện nói gì, chẳng qua là buồn bực ngồi ở một bên, cùng uống trà thơm, nhưng không có mùi vị.






Lại gặp nhau
Mùa đông lạnh lẽo kéo đến, toàn bộ cỏ cây trong sân đã khô héo, lá rụng phủ kín mặt đất hoặc mỏng hoặc dầy. Đường Thải Nhi đứng ở cửa dưới mái hiên, nhìn bầu trời u ám, siết thật chặt trong tay áo, ngọc bội trong tay truyền đến một chút ấm áp. Cúi đầu chậm rãi mở bàn tay ra, chữ “Tầm” khắc trên ngọc bội dưới ánh mặt trời có vẻ óng ánh trong suốt.
Đây là thứ nàng lấy từ trên người Lăng Dạ Tầm lúc trước, mặc dù kẻ ngốc kia không biết, nghĩ rằng ngọc bội bị mất.
Có lẽ, lúc ấy, bản thân đã biết trước sẽ có một ngày hắn rời khỏi mình, cho nên, giữ lại ngọc bội, coi như để tưởng niệm sao?
A. . . . . .
Tịch Thanh thở nhẹ, trong lòng có loại tư vị không nói nên lời. Đáy lòng hắn cũng lo lắng cho tình trạng của Dạ nhi, chẳng qua là, đem so sánh với thân thể Đường Thải Nhi, thì người sau hơn.
Nhưng hắn biết rõ Đường Thải Nhi luôn bướng bỉnh, chuyện đã quyết định, có muốn khuyên cũng không khuyên được.
Đến đây, hắn chỉ đành phải thở dài, không hề nhiều lời nữa.
Đường Thải Nhi trừng mắt, thấy Tịch Thanh đang nhìn sang nơi khác, im lặng không nói gì, trong lòng không khỏi nghi ngờ, thiếu niên này gần đây có tâm sự sao, lúc nào cũng thấy ngẩn người vậy?
Bốn ngày sau, Đường Thải Nhi và Tịch Thanh dùng roi thúc ngựa đi tới kinh thành dưới chân thiên tử, là thành thị phồn hoa nhất Dạ Chiêu quốc. Mặc dù kinh thành đã vào đêm nhưng vẫn nhộn nhịp, tấp nập.
Người đi trên đường như sóng triều. Sạp, quán trà bên đường đều là khách đến như mây.
Rất nhiều cẩm y hoa phục, quần áo lụa là đi lại, tụm lại thành đám đông, bước chân phóng khoáng đi đến những tửu lâu xa xỉ hoặc phong lưu viện xa hoa trụy lạc.
Đường Thải Nhi mặc một thân lụa mỏng trang nhã, búi tóc đơn giản được cuộn bởi một cây trâm gỗ rất khác biệt. Kéo trâm gỗ ra, tóc đen như nước xõa xuống.
Tịch Thanh đứng bên cạnh Đường Thải Nhi, bảo vệ nàng ở bên cạnh trong đám người đông nghịt.
Hai người, một thì cầm Trạm Lô kiếm, một thì ôm Thắng Tà kiếm, khiến mọi người chú ý nhìn vào, cho dù là ai trong kinh thành cũng sẽ phát ra một tia cảm khái.
Duyên trời tác hợp, thật có thể nói là thần tiên quyến lữ trên giang hồ.
Đường Thải Nhi: “Ngươi biết đến Lẫm vương phủ phải đi như thế nào không?”
“Không biết.”
“Vậy ngươi đi hỏi đi.”
“Sao. . . . . .” Tịch Thanh gãi gãi đầu, xoay người bắt đầu hỏi đường.
Đường Thải Nhi cười vui vẻ, nhìn những thứ mới mẻ trên sạp hàng, bắt được một cái liền khoa chân múa tay hỏi, “Cho hỏi? Đây là cái gì?”
“Cô nương, đó là ngọc dùng để mài mực, chình là ta, người giàu kinh nghiệm nhất kinh thành này làm ra, thế gian này cũng chỉ có một cái.” Người bán hàng cười, chào hàng bảo vật nhà mình.
Đường Thải Nhi bĩu môi, híp mắt cầm ngọc nhìn trái nhìn phải, “Bao nhiêu bạc?”
“Một lượng bạc, cô nương, đây chính là giá gốc đó, mua đi.”
“Đắt vậy sao? !”
“Không đắt không đắt.”
Đường Thải Nhi nghiêm mặt vuốt ve ngọc trong tay, ngước đầu nhìn trời, “Hắn sẽ là một người thích viết chữ chứ? Ai. . . . . . Chẳng phải là việc đó rất không thú vị sao? A. . . . . . Rốt cuộc sẽ có bộ dạng gì đây?”
“Cô nương, rốt cuộc cô có mua hay không đây? !” Người bán thấy Đường Thải Nhi nắm ngọc không buông, cũng không có ý trả bạc, không khỏi nóng nảy.
“Lão bản, đây là một lượng bạc.”
Bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc, khiến Đường Thải Nhi không khỏi cả kinh, quay đầu nhìn lại, đúng lúc bắt gặp ánh mắt tà mị của Lam Anh.
“Lam đại ca? Sao lại là huynh?”
Lam Anh cười hòa nhã, giơ tay lên vuốt ve lọn tóc của Đường Thải Nhi, “Nơi này là kinh thành, ta làm quan đương triều tự nhiên có thể ở chỗ này.”
“Nhưng mà. . . . . .”
“Đừng nói ở đây, chỉ có mình muội sao?” Hai mắt Lam Anh ánh lên một tia tức giận, ép cảm xúc không muốn người khác biết vào đáy mắt.
Đường Thải Nhi trợn to hai mắt, “Không! Tịch thanh! A! Tịch thanh đâu rồi? Mới vừa rồi còn ở bên cạnh muội mà.”
Lam Anh nhìn Đường Thải Nhi, bất đắc dĩ thở dài, sau đó trên mặt hiện lên nụ cười, “Muội nha, thật không biết là muội vứt bỏ người khác hay người khác vứt bỏ muội.”
“Đương nhiên là tên ngốc kia tự mình đi lạc rồi, giống như con nít ấy.”
Lam Anh chê cười, “Muội mới trẻ con.”
Đúng lúc này, Tịch Thanh giống như trèo núi vượt biển, cuối cùng từ đám người đông đúc đến bên cạnh hai người, “Này. . . . . . Sao ngươi chạy nhanh như vậy, ngươi. .