Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Hoa Diên U Lạc
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.
không hờn giận nhìn nàng, nhưng cũng không dừng lại lâu. Ống tay áo phất một cái, mở miệng nói: “Miễn lễ, còn đây là gia yến (bữa tiệc gia đình), không cần khách khí như thế.” Tiện đà nhìn về phía hai người Đường Thải Nhi và Tịch Thanh, hỏi Lam Anh, “Hai vị này là?”
Lam Anh cười nhạt: “Đây là xá muội cùng bạn thân vi thần.”
“Thì ra là vậy, nhưng chưa nghe qua Lam thượng thư có gia đình khác.”
“Thảo dân Tịch Thanh bái kiến Vương gia.” Tịch Thanh chắp tay mở miệng, nhích qua một chút, để Lặng Dạ Tầm và Đường Thải Nhi có thể nhìn rõ nhau.
Đường Thải Nhi mím môi, lúng túng, hướng về phía Lăng Dạ Tầm khom người làm lễ, “Dân nữ Đường Thải Nhi bái kiến Vương gia.” Dứt lời liền ngước hai mắt lên, tâm không ngừng rung động. Hắn không nhớ, hắn thật sự đã quên mình rồi. . . . . . Quên không còn chút gì. . . . . .
Quyết tâm
Lăng Dạ Tầm nhìn thân thể Đường Thải Nhi hơi cúi xuống, trong mắt lóe lên một tia khác thường, khóe miệng lạnh lùng nở nụ cười, “Tịch Thanh, chẳng lẽ chính là Thiếu bảo chủ ở Lương thành, Tịch Gia Bảo sao?” Vừa nói, đã ngồi xuống ghế.
Tịch Thanh nhìn khuôn mặt tuấn dật của Lăng Dạ Tầm, không thể nào tin nổi đây chính là Bạch Si Dạ vẫn quen biết. Mặc dù hai người có khuôn mặt giống nhau, nhưng tính cách thật sự khác nhau quá xa. Trong đầu suy nghĩ kĩ, mắt cũng không dám lộ ra một tia dò xét, hắn cẩn thận thu lại thần sắc, mở miệng nói: “Chính là tại hạ, hôm nay nhìn thấy Vương gia, là vinh hạnh của tại hạ.”
Trên mặt Lam Anh nở nụ cười điềm đạm, nụ cười này làm cho người ta không thể dò xem rốt cuộc hắn đang suy nghĩ gì. Cho dù Đường Thải Nhi đứng đối diện với hắn, cũng không thể nhìn ra.
Rất hiển nhiên, hôm nay Lăng Dạ Tầm đến đây, Lam Anh đã sớm biết. Nhưng hắn lại kéo mình chưa hề chuẩn bị đến đây, đột ngột gặp mặt như thế, khiến nàng căn bản không cách nào điều chỉnh tâm tình của mình, hơn nữa. . . . . . Đối mặt với ánh mắt xa lạ của Lăng Dạ Tầm.
Những thứ này, Đường Thải Nhi cũng ngửi ra được, cho dù chỉ mới gặp thân phận này của hắn, nàng cũng hiểu, bên cạnh hắn không cần loại nữ tử giang hồ không có quy củ, không mưu trí như nàng, hoặc là nói. . . . . . Mình căn bản không có tư cách đứng bên cạnh hắn. Hơn nữa, hiện tại đối với Lẫm vương mà nói, cuộc sống giang hồ bình thường, theo tính chất cuộc sống dân gian, có lẽ quá xa vời so với sức cám dỗ của vương quyền. . . . . .
Đường Thải Nhi không khỏi cười lạnh, tất cả mọi việc đều nằm trong kế hoạch của Lam Anh.
Hắn biết hôm nay nàng trở lại kinh thành, cũng theo đó mà bố trí bàn cờ rượu này, để cho nàng gặp Lẫm vương. Người này đã không còn là Tiểu Bạch trong mắt chỉ có mình, không còn là nam tử đơn thuần như tờ giấy nữa.
Là vì để mình thấy rõ vị trí của mình sao?
Nhưng mà, cần gì phải như vậy chứ. . . . . .
Nóng lòng muốn làm sụp đổ tất cả kỳ vọng của nàng như vậy, khiến mọi kỷ niệm trong nàng biến mất không còn sót lại chút gì.
Giọng nói của Lăng Dạ Tầm và Lam Anh văng vẳng bên tai thật lâu, bọn họ đang nói cái gì, có liên quan hoặc không liên quan đến nàng, rốt cuộc nàng cũng không nghe vào nữa.
Để đũa xuống, cầm một chén rượu lên, nha hoàn thức thời tiến đến rót đầy ly.
Vẻ mặt nàng thong dong, dời cặp mắt khỏi người Lăng Dạ Tầm, chuyên chú uống rượu trong ly, tựu uống từng chút một.
Tiệc rượu không biết đã qua bao lâu, nàng say đến nổi không ý thức được mình đã cung tiễn Lẫm Vương và Lâm Mục rời đi như thế nào.
Đứng ở cửa phủ đệ, nhìn cỗ kiệu dần dần đi xa, gió đêm lạnh thổi qua, cuốn đi một chút men say của nàng.
Lam Anh chắp tay đứng bên cạnh, nhìn nàng. Trong đôi mắt nhìn nàng toàn là cảm xúc khó hiểu.
“Đêm lạnh như nước, đừng đứng ở ngoài quá lâu. Hách bá?” Lam Anh quay đầu lại hô.
Một lão giả cao tuổi cũng rất khỏe mạnh vội vàng đi tới, “Chủ tử có gì phân phó?”
“Phòng khách dã dọn xong chưa?? Đưa Đường cô nương và Tịch Thiếu bảo chủ đến đó.”
“Vâng.”
Tịch Thanh hướng về phía Lam Anh gật đầu cảm tạ, thấy Đường Thải Nhi có chút lảo đảo muốn ngã, vội vàng đỡ nàng, “Thải nhi, ngươi say rồi.”
Đường Thải Nhi thoát khỏi cái đỡ của Tịch Thanh, cười nói: “Thân thể say mà thôi, đầu óc ta rất thanh tỉnh.”
Lam Anh lắc đầu một cái, nhìn về phía Tịch Thanh, “Cùng nàng trở về phòng đi.”
“Ừ.”
Tịch Thanh vừa muốn đỡ Đường Thải Nhi, nàng lại bắt lấy cánh tay Lam Anh, “Có mấy lời, muốn nói với ngươi.”
“Thải nhi, có chuyện ngày mai nói. . . . . .”
Tịch Thanh mở miệng khuyên can, Lam Anh giơ tay lên ngăn lời của hắn lại. Ánh mắt ôn nhu nhìn Đường Thải Nhi, “Được, đi theo ta. Tịch bảo chủ, ngươi về phòng nghỉ ngơi trước đi.”
“Vậy. . . . . .” Tịch Thanh nhìn bóng lưng hai người rời đi, có chút vô lực, “. . . . . . Được.”
Hắn nhắm mắt lại, điều chỉnh tâm tình của mình, nhìn về phía Hách bá, “Làm phiền dẫn đường .”
Hách bá mỉm cười, “Tịch công tử mời sang bên này.”
Bầu trời kinh thành so với những nơi khác không có gì khác biệt. Vầng trăng vẫn cong cong, bầu trời sao vẫn lộng lẫy như