Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
n khuyên bảo: “Cho dù có khả năng to thêm một chút xíu nữa, vậy thì cũng không thể trở nên đồ sộ như trong tưởng tượng của cậu được đâu, do đó…”
“Do đó tớ phải bị Chân Lãng cười cả đời à?” Giả Thược ngẩng lên, có chút ấm ức nói.
Phương Thanh Quỳ thở dài một hơi: “Cậu thật sự cho rằng Chân Lãng sẽ cười cậu sao?”
Giả Thược gật đầu, gật đầu thật mạnh, vô cùng mạnh.
Tiếng nghiến răng ken két vang lên, khuôn mặt Giả Thược đã trở nên méo mó: “Không những hắn ta cười tớ ngực lép, hôm qua còn cười tớ là gái ế không ai thèm lấy!”
Đúng vậy, cô đã suy nghĩ suốt một đêm, lại thêm từ sáng đến giờ, rốt cuộc đã hiểu ra tại sao nụ cười của Chân Lãng lại có vẻ kỳ lạ và xấu xa như thế. Hắn ta rõ ràng là đang chế giễu cô không có ai thèm lấy.
“Thanh Thanh, tớ quyết định rồi.” Giả Thược nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh mặt trời, bức áp phích bên ngoài có thể nhìn xuyên qua, bên dưới bờ vai trắng ngần kia, bộ ngực của cô không ngừng lay động theo làn gió. “Tớ phải đi nâng ngực!”
“Ối!” Phương Thanh Quỳ đang ngồi trên bàn, nghe thấy thế thì giật nảy mình, không cẩn thận ngã phịch xuống đất, đầu gối va mạnh vào chiếc ghế mà Giả Thược đang ngồi, cô nhìn cô bạn tốt bằng ánh mắt ngạc nhiên đến tột độ: “Cậu… cậu điên rồi sao?”
“Thanh Thanh, mỗi người đều cố chấp đối với một số chuyện cá biệt.” Giả Thược nói bằng giọng kiên định, trong ánh mắt thoáng qua nét thù hận. “Gã đó luôn chế giễu là ngực tớ phẳng lì, tớ phải chứng minh cho hắn thấy, tớ sẽ không phẳng cả đời đâu!”
Phương Thanh Quỳ hơi hé miệng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Giả Thược, cô lại nuốt những lời định nói vào trong.
Tuy bốn câu hỏi trước đó Giả Thược đều trả lời hoàn toàn trái ngược với đáp án, nhưng cô vẫn con câu hỏi thứ năm, đó là: “Có bao giờ cậu đặc biệt để tâm, thậm chí là để tâm đến mức độ quá khích, đối với một câu nói tình cờ của anh ta không?”
Và giờ cô nghĩ, cô không cần phải hỏi câu đó nữa rồi.
Hơn nữa, Phương Thanh Quỳ còn phát hiện, người điên không phải chỉ có một mình Giả Thược, anh chàng Chân Lãng xưa nay luôn công tư phân minh, làm việc gì cũng hết sức bình tĩnh và tỉnh táo kia không ngờ cũng xuất hiện trong tiệm chụp hình của cô vào lúc này.
Phương Thanh Quỳ đưa tay dụi mắt, xác định là mình không nhìn nhầm, anh chàng đẹp trai, cao ráo kia chính là Chân Lãng. Rồi cô lại dụi mắt lần nữa, nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường, lúc này đúng là mười giờ mười phút, không sai, giờ này đáng lẽ Chân Lãng phải ở bệnh viện mới đúng.
Phương Thanh Quỳ không khỏi ngẩn người, nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục lại vẻ bình thường, nở nụ cười tươi nói: “Anh Lãng đến đây sớm như vậy, chẳng lẽ bệnh viện sắp phá sản rồi hay sao?”
Ánh mắt Chân Lãng nhìn thoáng qua một chút, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của cô nàng điển trai kia. Còn Giả Thược thì chạy nhanh tới, ngẩng lên hằm hè nhìn anh: “Anh đừng cho rằng tôi không biết anh đang nghĩ gì nhé, tôi sẽ không cho anh cơ hội chế giễu tôi đâu!”
Không đợi Chân Lãng kịp nói gì, cô đã đưa tay gạt nhẹ mái tóc của mình một chút, che đi vết bầm tím trên trán, sau đó nghênh ngang bước ra ngoài cửa.
Phương Thanh Quỳ dõi mắt nhìn theo bóng lưng cô bạn tốt. Sau khi Giả Thược đã rời đi hẳn, cô liền quay sang cười tươi, nói với Chân Lãng: “Anh Lãng có hứng thú bàn chút chuyện làm ăn không?”
Tại một nơi khác, Giả Thược của chúng ta lúc này chỉ tập trung vào một chuyện, đó là bỏ ra một ngày để thu thập các loại tài liệu, cuối cùng thì lựa chọn một bệnh viện thẩm mỹ được nhiều người khen ngợi nhất, có kỹ thuật nổi trội nhất, sau đó lon ton tìm tới. Cô muốn… nâng ngực!
“Xin hỏi chị muốn tìm hiểu về phương diện nào vậy?” Cô lễ tân ngoài cửa nở nụ cười hoà nhã, thái độ phục vụ quả thực là hoàn toàn khác so với bệnh viện công lập trong ấn tượng của Giả Thược.
“Tôi…” Giả Thược ngây ra, không kìm được cúi đầu nhìn xuống ngực mình. Cô lễ tân lập tực hiểu ý liền giới thiệu: “Kỹ thuật nâng ngực ở chỗ chúng tôi có thể nói là đứng đầu toàn quốc, chị cứ thử tham khảo một chút, nếu cảm thấy lo lắng thì có thể không làm.”
Giả Thược gật đầu một cách cứng nhắc, cứ như là một bác nhà quê lên tỉnh, nhìn cái gì cũng cảm thấy mới lạ, bên tai là thứ âm thanh ma quái như có khả năng tẩy não.
“Chỗ chúng tôi có kỹ thuật tiên tiến nhất toàn quốc, đảm bảo sẽ không để lại sẹo, còn có thể dựa theo yêu cầu của chị mà tạo ra các hình dạng khác nhau, chẳng hạn như hình giọt nước, hình trái lê, hình đài sen. Ngoài ra, chị cũng có thể tự lựa chọn kích thước, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến việc cho con bú sau khi kết hôn. Còn nữa…” Nụ cười gần như hoàn mỹ của cô lễ tân khiến người ta không cách nào từ chối được. “Tất cả những phần cơ thể giả cũng đều do chị tự lựa chọn, thậm chí chị còn có thể đặt hàng từ nước ngoài, chúng đều có mã số chứng nhận quốc tế, chị có thể kiểm tra bất cứ lúc nào.”
Vị bác sĩ đó lúc này đang quay mặt ra phía ngoài cửa sổ mà ngắm cảnh, ánh nắng chiếu xuống mặt bàn, làm ánh lên một mảng màu vàng k