Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Gia Tương Phùng

Oan Gia Tương Phùng

Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

ế này thực ra cũng không tệ!”
“Còn không phải là vì anh nói sao?” Bên khóe miệng vẫn còn dính nước dưa hấu, Giả Thược hậm hực ngẩng lên. “Anh nói…”
Chân Lãng hơi nhướng mày: “Tôi nói gì nào?”
Lời đã ra đến miệng lại nuốt ngược trở lại, Giả Thược cắm cái thìa vào quả dưa hấu, xoay một vòng, múc lên một miếng rất to, bỏ vào miệng, vì thế giọng nói cũng trở nên không rõ ràng: “Đàn ông không phải đều thích ngực to sao? Không biết có phải vì hồi nhỏ chưa được bú đủ nên đến lúc lớn vẫn còn hoài niệm hay không nữa, vả lại tôi cũng không muốn bị người ta nói là không ra đực, chẳng ra cái.”
Chân Lãng khẽ mỉm cười, bàn tay vẫn đang lau mái tóc đã gần khô của Giả Thược: “Không phải tất cả đàn ông đều thích ngực to đâu.”
“Vậy anh thì sao?” Cô nuốt miếng dưa hấu trong miệng, liếc qua phía anh bằng ánh mắt coi thường. “Anh thích ngực to hay là ngực bé?”
“Tôi à?” Chân Lãng nở một nụ cười đầy ý vị. “Tôi thích đàn ông.”
“Phì…” Giả Thược bật cười, cũng chẳng muốn để ý tới câu nói dối rõ ràng ấy của anh. “Anh thật là thù dai đấy, chuyện hồi ở trường mà vẫn nhớ rõ ràng như vậy, đừng cho rằng tôi không biết anh được các cô gái mến mộ đến mức nào!”
Anh cúi đầu, nhìn cô nàng đang múc dưa hấu ăn trong lòng, lẳng lặng vòng cánh tay qua. Còn Giả Thược lúc này chỉ biết vùi đầu vào ăn dưa hấu, hoàn toàn không phát hiện ra không gian của mình đang càng lúc càng nhỏ lại.
“Có ngọt không?” Anh ghé miệng đến bên tai cô, khẽ cất tiếng hỏi.
Giả Thược hơi rụt cổ, chèn cánh tay lên ngực anh, muốn đẩy anh ra xa mình một chút: “Trên bàn còn nửa quả đấy, anh ăn đi!”
“Tôi không có thìa.” Không biết tại sao, khi hơi thở của anh phả vào tai cô, cô lại cảm thấy hơi chóng mặt. “Cô múc một miếng cho tôi nếm thử nào!”
“Ừm…” Giả Thược nhìn nửa quả dưa hấu lúc này chỉ còn lại vỏ trong lòng mình, lại liếc qua phía nửa quả dưa còn nguyên trên bàn kia, sau đó hơi nhổm mông, đưa tay ra định lấy.
Nhưng cô vừa mới rướn người ra phía trước, cánh tay trên eo đột nhiên kéo mạnh cô về phía sau, cô ngạc nhiên ngoảnh đầu lại…
Khuôn mặt điển trai kia đang ở ngay trước mắt cô, không cho cô có thời gian né tránh, đôi môi anh đã dán chặt lên bờ môi cô rồi.
Không mềm mại như trong tưởng tượng, còn hơi cứng, đôi môi anh ngậm lấy cánh môi cô, mơn man. Cô thậm chí còn cảm nhận được nhiệt độ nơi đầu lưỡi của anh, nó đang chuyển động không ngừng. Rồi không tốn chút sức lực nào, anh cạy được hai hàm răng của cô ra, đầu lưỡi lùa thẳng vào, dễ dàng cuốn lấy lưỡi cô, không ngừng đưa đẩy.
Cô ngây người, một cảm giác mới mẻ bao trùm lên toàn bộ cơ thể. Sự mạnh bạo của anh khiến cô không thể nào thở nổi, không thể nào động đậy nổi, để mặc cho anh càn lướt, ra vào trong không gian của cô. Dưới sự dẫn dắt của anh, cô đã đáp lại trong vô thức, được anh dẫn vào trong vùng đất của anh, không ngừng mày mò.
Sự tấn công càng lúc càng mãnh liệt, anh vòng tay ra sau gáy cô, không ngừng đòi hỏi. Lúc này cô cảm thấy cơ thể mình thật mềm, thật tê…
Không biết đã bao lâu, đầu lưỡi Chân Lãng tới lúc này mới chịu rời khỏi miệng cô trong lưu luyến, nhưng vẫn liên tục hôn lên khóe môi cô: “Ngọt lắm!”
Còn Giả Thược lúc này đã hoàn toàn ngây ngốc và đờ đẫn, hai tay vẫn đang ôm nửa quả dưa hấu chỉ còn lại vỏ kia, ngồi trên đùi Chân Lãng, mà hồn phách thì đã bay lên tận chín tầng mây.
“Anh…” Đôi môi vừa bị hôn của cô trở nên tê rần, nói năng cũng không lưu loát nữa. “Có ý gì vậy?”
Đầu lưỡi của Chân Lãng lướt nhẹ trên môi cô, cảm giác ướt át khiến trái tim cô không kìm được hơi nhói lên.
Miệng cô thật nóng, còn sưng tấy và tê tê, cô phải liếm tới mấy lần mới tìm lại được một chút cảm giác, thấy hơi đau, rồi cô chợt nhớ ra chỗ mình vừa liếm hồi nãy còn bị Chân Lãng cắn.
Đưa mu bàn tay lên chùi chùi, cô cảm thấy đau hơn. Bàn tay cô nắm chặt miếng vỏ dưa, chỉ muốn đập thẳng tới cho cái mặt tươi cười đắc chí kia của hắn ta nát bét.
“Cô nghĩ tôi có ý gì nào?” Nụ cười của anh có chút xấu xa, đầu lưỡi vẫn dừng lại trên bờ môi không chịu rụt về, dường như đang nhấm nháp dư vị của nụ hôn vừa nãy.
Cô nghĩ hắn có ý gì ư?
Nhất định là hắn muốn đả kích cô, chế giễu cô, đùa bỡn cô, hoặc giống như trước đây, chọc ghẹo cô một hồi rồi đứng đó xem trò vui.
Nhất định là như vậy rồi!
Sức mạnh cơ thể đều tập trung vào lòng bàn tay, ánh mắt Giả Thược dừng lại trên khuôn mặt Chân Lãng.
Miếng vỏ dưa trong tay cô đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Sao, không dám đấu tiếp với tôi à?” Chân Lãng chợt hờ hững nói, lập tức khiến miếng vỏ dưa chuẩn bị được ném ra dừng lại trong tay cô.
Cô biết mà, hắn muốn thấy cô không kiềm chế được bản thân, sau đó thì chế giễu cô.
“Ai bảo vậy nào?” Giả Thược cắn chặt môi, không chút do dự vứt ngay miếng vỏ dưa xuống sàn nhà, rồi vòng cánh tay qua cổ đối phương, ghé sát miệng tới.






Cô cắn lên môi Chân Lãng, trong lòng chỉ hận không thể cắn rời luôn cánh môi hấp dẫn của hắn ta.
Dám coi thường cô sao?
Cô mút môi anh một cách vụng về, học theo các đ