Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Gia Tương Phùng

Oan Gia Tương Phùng

Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.

ại bình tĩnh, rồi ngẩng lên nhìn tấm biển hiệu treo bên ngoài cửa tiệm chụp hình: “Cửa chính của các cô đã ba năm chưa sửa sang gì rồi đúng không? Gọi người đến đi, hóa đơn đưa cho tôi!”
Phương Thanh Quỳ lập tức nở một nụ cười tươi rạng rỡ: “Vậy thì thật cảm ơn anh Lãng quá, hôm nay tâm trạng cô ấy không tốt, em đã để cô ấy theo xe chuyên dụng của cửa tiệm tới thành phố F ở tạm một thời gian rồi. Có điều cô ấy đã xin em cho nghỉ một tháng, cụ thể sẽ đi đâu, em quả thực không biết.”
Khóe miệng Chân Lãng hơi nhếch lên để lộ một nụ cười nhạt, trong mắt có một tia sáng lóe lên: “Cô còn muốn sửa sang chỗ nào nữa?”
“Là thế này…” Phương Thanh Quỳ chỉ tay qua phía bên cạnh. “Gần đây Hướng Dương Vàng của bọn em làm ăn không tệ, em muốn mua cửa tiệm sát vách để mở rộng quy mô, có điều, nghe nói chỗ đó đã bị tập đoàn Vân Lãng mua rồi. Anh Lãng xem có thể nghĩ cách giúp em không?"
Chân Lãng khẽ gật đầu, rồi đưa tay ra trước mặt cô: “Đưa địa chỉ của bọn họ cho tôi!”
Phương Thanh Quỳ lấy bút, hí hoáy viết địa chỉ, không quên nói thêm một câu: “Anh Lãng yên tâm, em đảm bảo sẽ không để bất cứ ai biết đâu.”
Chân Lãng lên xe, nhanh chóng bỏ đi mất hút. Phương Thanh Quỳ ngẩng đầu lên nhìn tấm biển hiệu của Hướng Dương Vàng, nụ cười còn rực rỡ hơn cả tấm biển mạ vàng đó.
***
Tại thành phố F, Giả Thược của chúng ta lúc này đang hết lòng tập trung vào công việc, ở bên bờ sông điều chỉnh góc độ và tiêu cự của máy ảnh, còn cô chuyên gia trang điểm bên cạnh thì đang căng thẳng trang điểm cho nhân vật chính của buổi chụp hình lần này.
Hôm nay phải chụp hình cổ trang, bọn cô đã bao trọn cả khu vực này, ngoài ra còn thuê thêm một chiếc thuyền, phong cảnh được bố trí theo phong cách cổ đại. Khi cô bé vừa được trang điểm xong kia trầm trồ lên vì vẻ đẹp của chiếc thuyền và chạy về phía trước, Giả Thược đã lặng lẽ ấn nút chụp hình.
Đội ngũ rầm rộ của bọn cô lần này có quy mô lớn hơn hẳn những tiệm chụp hình bình thường, khiến không ít người xem đều thầm đoán bọn họ là người mẫu và nhiếp ảnh gia của một tòa soạn nào đó. Lúc này đã có không ít người dừng chân lại từ phía xa để ngắm nhìn, chẳng bao lâu sau đã quây thành một vòng tròn lớn.
Cô bé ban đầu còn có chút ngượng ngập, nhìn Giả Thược vẻ lúng túng, thấy cô đang vừa chụp vừa liên tục đưa tay ra hiệu với mình:
“Không tệ!”
“Tốt lắm!”
“Đúng rồi, chính là vẻ mặt này đấy…”
Cô bé dần thả lỏng cơ thể, động tác cũng càng lúc càng tự nhiên, chiếc quạt lụa trong tay đưa lên, che đi một nửa khuôn mặt xinh xắn, đáng yêu. Nhìn nụ cười khen ngợi của Giả Thược, cô bé e dè cất tiếng hỏi, ánh mắt long lanh: “Em… có thể lên thuyền chơi không?”
Giả Thược ngẩng đầu nhìn trời, lúc này đang là giữa trưa, ánh nắng rất chói, màu sắc trong khung hình sẽ trở nên rực rỡ và có nhiều biến hóa, chính là cơ hội tốt để chụp hình.
Có điều, chiếc thuyền này quá nhỏ, thêm vào đó cô bé lại mặc đồ cổ trang, nếu có nhiều người lên thuyền, sẽ không thể chụp hình được nữa.
Cô khẽ gật đầu: “Hai chị em mình lên đó, em nhớ phải cẩn thận đấy!”
Giả Thược đi lên thuyền trước, xoay người lại, chuẩn bị dắt tay cô bé kia thì chiếc thuyền nhỏ đột nhiên hơi tròng trành.
Một bóng người cao lớn, điển trai bất ngờ lọt vào tầm mắt cô, cô không kìm được mở to mắt: “Sao… sao anh lại ở đây?”
“Trùng hợp thôi, đang đi đường thì nhìn thấy cô.” Chân Lãng trả lời với giọng trầm thấp, bên khóe miệng là nụ cười mỉm, nhưng trong ánh mắt lại có những tia sáng sắc lẹm thoáng qua.
“Trùng hợp cái đầu anh ấy!” Giả Thược khẽ kêu lên vẻ đầy giận dữ. Cái gã sao Chổi chết tiệt này, cô đã đi xa cả trăm cây số rồi, vậy mà còn gặp phải hắn, có quỷ mới tin đây là trùng hợp.
“Mau xuống đi!” Trời ạ, ánh nắng giữa trưa của cô sắp qua đi mất rồi!
Cánh tay anh chợt đưa tới, vòng qua eo cô, kéo cô vào lòng: “Tốt xấu gì chúng ta cũng ở cùng một nhà, tối hôm qua còn vừa thân mật với nhau, sao lại hung dữ như vậy làm gì?”
Những người vây quanh đứng xem lập tức cười vang sôi nổi, những tiếng bàn luận rì rầm không ngừng vang lên.
Giả Thược lúc này đã hoàn toàn tin rằng Chân Lãng đến đây là để gây rắc rối cho mình.
“Nếu anh còn không chịu xuống, tôi sẽ đánh cho anh phải xuống đấy.” Cô nắm chặt tay thành nắm đấm, cất tiếng đe dọa.
“Phải tu mười năm mới được ngồi cùng thuyền, chúng ta đã quen nhau hơn hai mươi năm như vậy, ngồi cùng thuyền một chút thì có vấn đề gì sao?” Anh vẫn ôm chặt lấy cô không buông. “Chụp ảnh xong, chúng ta cùng về nhà nhé?”
Bắt đầu từ lúc nhìn thấy cô cầm chiếc máy ảnh trên tay, anh đã đoán được mình đã bị Phương Thanh Quỳ lừa, nhưng đồng thời cũng đưa ra một quyết định…
“Chúng ta làm một đôi luôn được không?”
“Nếu tôi tu mười năm để rồi phải ngồi cùng thuyền với anh, tôi thà nhảy xuống sông làm bạn với tôm cá!”
Giọng nói của anh đã bị một tiếng gào lớn đầy giận dữ át đi, Giả Thược không nghe rõ Chân Lãng vừa nói gì, lúc này cô chỉ muốn đuổi Chân Lãng xuống thật nhanh, để tiến độ công việc không bị ảnh hưởng.
Khi cô đang xô đẩy anh, chiếc thuyền nhỏ chợt


80s toys - Atari. I still have