Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
, cô chợt phát hiện tay phải của mình dường như đang nắm cái gì đó…
Đây là cái gì nhỉ? Hình như trên người Chân Lãng không có chỗ nào mà cô không quen thuộc, nhưng làm gì có chỗ nào như thế này cơ chứ?
Cô chưa ăn cơm, lại đang bị ốm, phản ứng không phải chỉ chậm hơn bình thường có nửa nhịp mà thôi. Tuy đầu óc nghĩ không ra, nhưng bàn tay thì không chịu rảnh rỗi, tiếp tục mân mê, rồi lại mân mê, sau đó thì bóp, rồi kéo.
Cổ tay cô chợt bị giữ lấy, ánh mắt Chân Lãng có vẻ sâu lắng vô cùng: “Nhóc con, đừng nghịch nữa!”
Bàn tay cô đang dán sát vào đùi anh, tới lúc này cô mới chợt hiểu ra, tay cô hình như đang bóp cái gì đó ở giữa hai chân Chân Lãng.
Giả Thược giật nảy mình, vội vã buông tay, không nghĩ ngợi gì thêm nữa, lập tức nhảy ngay xuống giường.
Nhưng dường như cô đã quên mất, cơ thể vừa sốt cả một đêm của cô còn đang ê ẩm, làm sao có thể vận động mạnh được. Mà không chỉ có thế, khi nhảy xuống đất cô còn quên mất mình đang quấn chăn trên người, vừa mới chạm đất liền ngã lăn lông lốc.
Cái gì mà nhanh nhẹn hoạt bát, cái gì mà mạnh mẽ như rồng như hổ, đó đều là chuyện của quá khứ, lúc này cô chỉ như một con mèo bị ốm.
May mà thảm trải sàn cũng khá dày, may mà trên người cô còn quấn chăn, do đó ngoài việc hơi choáng váng một chút thì cô cũng không bị làm sao.
Một đôi tay rắn chắc bế cô trở lại giường, kéo chăn đắp lại cho cô. Rồi Chân Lãng nhẹ nhàng ngồi xuống, đặt tay lên má cô: “Vẫn còn sốt đấy, nhảy nhót cái gì chứ?”
“Tôi…” Cô nuốt nước miếng, lời nói vừa ra khỏi miệng nghe khản đặc, cô lại nuốt nước miếng, đưa mắt ngó nghiêng bốn phía xung quanh.
Chân Lãng rụt tay lại, đứng dậy khỏi giường: “Cô nằm đó, đừng có ngọ nguậy, tôi đi đun nước nóng cho cô uống.”
Cô lặng lẽ nhìn anh đứng dậy, không muốn nói ra chuyện bàn tay hơi lạnh của anh vừa mang lại cho cô một cảm giác thoải mái khó có thể hình dung, cô không ngờ lại cảm thấy không nỡ rời xa anh.
Ánh mắt cô không kìm được bám sát theo từng động tác của anh, cho đến khi anh đi vào phòng tắm. Nghe thấy tiếng bức tường ngoài phòng tắm, dường như muốn nhìn xuyên qua để có thể thấy anh vậy.
Nằm trên giường hồi lâu, rốt cuộc cô đã hiểu ra một điều: cô bị ốm rồi.
Hơn hai mươi năm nay, cô gần như không nhớ lần gần đây nhất mình phải uống thuốc là khi nào. Nhưng hôm qua, vừa mới ngã xuống nước, hôm nay cô đã bị cảm cúm, không chỉ bị cảm cúm, cô còn bị sốt, không phải chỉ sốt bình thường, còn sốt gần bốn mươi độ.
Khi anh mang theo mùi sữa tắm thơm tho xuất hiện trước mặt cô, trong tay đã cầm theo một cốc nước ấm. Anh ngồi xuống mép giường, cánh tay vòng ra sau gáy cô, đỡ cô dậy một cách cẩn thận: “Uống cốc nước này đi!”
Bám lấy bàn tay anh, cô uống từng ngụm, từng ngụm nước. Cô giống như con cọp bị ốm đã thu hết móng vuốt lại, chẳng khác gì một chú mèo ngoan hiền, ngoài đôi mắt to tròn linh động đang không ngừng ngó nghiêng kia, cô như biến thành người khác.
Vì động tác cúi người về phía trước mà chiếc áo choàng tắm của anh hơi xộc xệch, để lộ ra một mảng ngực rắn chắc. Giả Thược chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm vào hai hàng dấu răng rõ ràng trên đó.
Nhưng dấu răng này hình như hơi quen mắt…
Thôi được rồi, phải nói là vô cùng quen mắt…
Cô đột nhiên nhớ ra, trong giấc mơ, mùi vị của miếng thịt vịt quay đó quả thực là không tệ, hết sức không tệ. Còn cả đùi vịt nữa, cũng rất rắn chắc…
Phì… phì, cô nghĩ đi đâu thế?
Chân Lãng nhìn vẻ mặt của cô, rồi lại xuôi theo ánh mắt cô nhìn xuống ngực mình, nhẹ nhàng mỉm cười, kéo chiếc áo choàng tắm lại: “Mùi vị ổn chứ?”
Cô còn đang thẫn thờ, chỉ biết gật đầu một cách ngây ngốc.
Không đúng…
Cô đột nhiên lắc đầu thật mạnh, cảm giác chóng mặt càng rõ ràng.
“Nhóc con, có đói không?”
Cô gật đầu.
“Có muốn ăn chút gì không?”
Tiếp tục gật đầu.
“Tôi đi mua cháo trứng muối thịt nạc cho cô ăn nhé?”
Gật đầu, rồi lại gật đầu.
“Tôi hầu hạ cô tốt như thế, hay là lấy tôi luôn nhé, để tôi hầu hạ cô cả đời được không?”
Nhẹ nhàng gật đầu, tiếp tục gật đầu, từ đầu đến cuối luôn gật đầu.
Hả?
Tới lúc này cô nàng mới giật mình ngẩng lên, trước mắt là vô số những vòng tròn xoay tít. Cô cố gắng nhìn rõ bộ dạng của người trước mặt, nhưng lại chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt đã cười đến híp lại, cùng vô số nụ hoa đào bay lượn khắp không trung.
“A…” Cô há hốc miệng, vẫn đang tiêu hóa những lời vừa rồi của anh.
Hắn ta hỏi mình có đói không, hắn ta hỏi mình có muốn ăn gì không, còn hỏi mình có ăn cháo trứng muối thịt nạc không, sau đó thì sao nhỉ? Hắn ta hỏi mình có bằng lòng lấy hắn không?
Cổ họng cô nghẹn lại, đột nhiên đưa tay véo mạnh lên khuôn mặt của người nào đó.
Nong nóng, không phải nằm mơ.
“Khụ khụ, bác sĩ thú y, có phải vì tôi bị ốm nên bị ảo giác không? Hay anh cũng bị sốt rồi?”
“Đều không phải.” Anh vắt chiếc khăn mặt trong tay một chút cho bớt nước, rồi nhẹ nhàng đắp lên trán cô. “Tôi hỏi lại một lần nữa nhé, cô có đói không?”
Cô gật đầu.
“Cô muốn ăn cháo trứng muối thịt nạc không?”
Tiếp tục gật đầu.
“Có muốn tôi đi