Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
rửa bát không?”
Rửa bát à? Rửa cái kiểu năm chiếc còn lại một thì có tính không nhỉ?
Lắc đầu thật mạnh…
“Cô biết lau nhà không?”
Chắc là biết chứ nhỉ, nếu không tính đến trường hợp làm gãy cây lau nhà.
Thế là, cô lại lắc đầu…
“Cô biết giặt quần áo không?”
Cái này thì cô quả có biết.
Gật đầu thật mạnh.
“Cô biết rửa bồn tắm không?”
Biết!
Lại một lần nữa gật đầu thật mạnh.
“Tốt lắm!” Anh cúi xuống, khuôn mặt dừng lại cách khuôn mặt cô chỉ vài centimét, những hơi thở nóng bỏng phả lên bờ má cô: “Tôi biết nấu cơm, biết rửa bát, biết lau nhà, nhưng lại không thích giặt quần áo và rửa bồn tắm, cô không cảm thấy chúng ta có thể phối hợp một cách rất ăn ý sao? Cô xem đấy, ngay đến sở trường và sở đoản của chúng ta cũng hợp nhau đến vậy, tất nhiên là có thể chăm sóc cho nhau thật tốt rồi.”
Nghe hình như cũng hơi có lý đấy, nhưng mà…
Nếu yêu cầu của anh ta với bà xã chỉ là giặt quần áo và rửa bồn tắm, vậy thì hình như thấp quá thì phải, so với yêu cầu khi tìm một ô sin về nhà giúp việc còn thấp hơn, tóm lại là lý do này của anh ta quả thực rất gượng ép.
Giả Thược đưa tay đẩy ngực Chân Lãng ra, hậm hực nói: “Anh thật sự coi tôi là con ngốc sao? Nói thật đi!”
“Nói thật á?” Anh đột nhiên cúi người, áp môi lên môi cô, cắn một cái. Cô vội rụt môi về, nhưng phát hiện trong miệng mình đã tràn đầy mùi của anh.
Hai tay anh chống xuống hai bên cơ thể cô, trong mắt anh lên vẻ gì đó rất sâu xa mà cô không cách nào hiểu nổi: “Cô cảm thấy lý do này thì sao?”
Cô cảm thấy á? Cô làm sao có thể biết trong cái đầu đầy mưu ma chước quỷ của gã khốn này có suy nghĩ gì chứ?
“Chẳng lẽ anh muốn cưới tôi về nhà rồi bày ra đó, cứ khi nào tâm trạng không tốt lại ức hiếp tôi một chút hay sao?” Ngoài khả năng giày vò cô có thể khiến hắn ta cảm thấy sung sướng ra, cô không thể nghĩ ra lý do nào khác.
Anh tặc lưỡi hai tiếng, khẽ lắc lắc đầu, rồi lại hôn phớt lên môi cô: “Tôi nhất định sẽ không giày vò cô, hơn nữa sẽ còn hết lòng cưng nựng cô, yêu thương cô, cô có tin không?"
Hừ, cô tin hắn ta mới lạ đấy!
“Bởi vì…” Anh đột nhiên nở nụ cười. “Người ta đều nói cha là người tình kiếp trước của con gái, nếu kiếp này tôi hết lòng yêu thương cô, kiếp sau tôi sẽ có thể làm cha cô rồi.”
Cô trợn tròn mắt, há hốc mồm!
Lý do này, quả thực là quá… quá độc đáo!
Giả Thược của chúng ta lúc này đã hoàn toàn không còn năng lực chống trả, vội kéo chăn qua đầu, giấu mình trong chăn, nhưng bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng cười trong trẻo đầy vẻ đắc chí của Chân Lãng.
Không được, cô tuyệt đối không được lấy Chân Lãng, cho dù không bị hắn ta hại chết, cô cũng sẽ bị hắn ta làm cho tức chết mất thôi!
Cô vén chăn, phát hiện ánh mắt Chân Lãng từ đầu đến cuối luôn nhìn mình chăm chú, bên trong còn ẩn chứa nét cười vui vẻ.
Nụ cười này của hắn ta lại một lần nữa khiến cô giật thót tim, còn có cảm giác nghẹt thở.
Cô đột nhiên phát hiện mình càng lúc càng sợ Chân Lãng, mỗi lần vô ý bắt gặp ánh mắt hay nụ cười của anh, trái tim cô liền trở nên loạn nhịp, hít thở cũng trở nên hết sức khó khăn.
Trong cơn kinh ngạc, cô bất giác nhớ đến những lời mà Phương Thanh Quỳ đã hỏi mình không lâu trước đó…
Có phải cứ khi nghĩ đến anh ta là cậu liền cảm thấy ngọt ngào, đột nhiên muốn cười phải không?
Khi cậu nghĩ đến anh ta, có cảm thấy nụ cười của anh ta rất cuốn hút không?
Khi cậu nghĩ đến anh ta, trong lòng có cảm thấy nhẹ nhàng, êm ái không?
Khi cậu nghĩ đến anh ta, có hy vọng anh ta lập tức xuất hiện trước mặt cậu không, và có khi nào mới nửa ngày không gặp mà đã nhớ nhung anh ta không?
Cô ốm rồi, nhất định là ốm rồi.
Chắc chắn là vì bị ốm nên cô mới cảm thấy cô quạnh và yếu đuối, mới khát khao có một người ở bên bầu bạn, tuyệt đối không phải là vì Chân Lãng.
“Này, bác sĩ thú y.” Cô khẽ gọi. “Tôi…”
“Sao vậy?” Anh đưa tay sờ lên trán cô, hơi cau mày: “Có chỗ nào không thoải mái à?”
Cô không thoải mái, rất không thoải mái, ngay đến động tác cau mày của hắn ta mà cũng khiến cô cảm thấy vô cùng cuốn hút, vô cùng hấp dẫn.
Chẳng lẽ cô thật sự…
Chân Lãng đưa tay ra ôm lấy Giả Thược, kéo cô dựa vào lòng mình, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Có phải là lại thấy lạnh không?”
Lạnh cái gì chứ, cô chỉ cảm thấy nóng thôi, hai bên má cô lúc này chắc đã có thể tráng trứng được rồi. Cho dù là nhắm mắt lại, trước mắt cô vẫn toàn là hình ảnh của Chân Lãng, có nụ cười của anh, ánh mắt của anh, từng cử chỉ của anh. Những hình ảnh ấy cứ như một đoạn phim quay chậm, vô cùng sắc nét, khiến đầu óc cô quay cuồng.
Đợi mãi không thấy Giả Thược trả lời, anh liền cúi xuống hỏi: “Sao vậy? Chỗ nào không thoải mái thế?”
“Hả…” Cô cảm thấy mình rất kỳ lạ, chỉ muốn đưa tay ra ôm lấy Chân Lãng, dán sát vào người anh, không bao giờ rời xa.
“Đói rồi à?” Chân Lãng buông tay, hỏi. “Muốn ăn gì nào?”
Giả Thược lắc đầu một cách lơ đễnh, lúc này cô còn đang nghĩ đến dấu răng trên ngực Chân Lãng mà mình thấy hồi sáng, vòm ngực rắn chắc còn vương vài giọt nước đó của hắn ta đúng là hấp dẫn quá đi mất!
Đúng là c