Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Gia Tương Phùng

Oan Gia Tương Phùng

Tác giả: Tiêu Dao Hồng Trần

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

i cô nổi giận thế này, chắc chắn phải tìm chính chủ để phát tiết, không đánh cho anh thành tàn phế thì chắc chắn không chịu dừng tay, vậy mà lần này lại chỉ găm ảnh của anh lên cánh cửa, như vậy có thể hiểu là cô đã nhẹ tay không đây?
Anh nhích bàn chân ra một chút, thấy phía dưới có một tờ báo nát nhàu, bức hình của cô nàng ngực bự bên trên đó lọt ngay vào tầm mắt anh. Anh hơi cau mày, cúi người nhặt tờ báo lên, sau khi xác định được khuôn mặt của cô gái trên tờ báo là Giả Thược, nụ cười bên khóe môi anh lập tức biến mất, ánh mắt phát ra những tia sáng lạnh băng.
***
Sau khi xả cơn giận, Giả Thược vác theo đống đồ đạc lỉnh kỉnh của mình tìm đến một trung tâm giới thiệu nhà cho thuê, chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất, có thể chuyển đến ở ngay ngày mai, giá cả không thành vấn đề.
Cô ôm theo đồ đạc đến ở tạm tại phòng trang điểm của Hướng Dương Vàng một đêm. Không biết có phải vì lần trút giận đã đời đó đã giúp cô ra mồ hôi không, cơn cảm lạnh kèm sốt cao không ngờ lại khỏi hẳn một cách thần kỳ.
Quả nhiên, rời xa Chân Lãng, mọi điều trở nên tốt đẹp.
Nghĩ đến bức hình trên tờ báo đó, cơn giận trong lòng Giả Thược lập tức bùng lên. Cô rất buồn bực, vô cùng buồn bực, bức hình đó bị đưa lên báo chỉ là chuyện nhỏ, bức hình đó bị chỉnh sửa cũng là chuyện nhỏ, bị chỉnh sửa ở đúng cái chỗ mà cô để tâm nhất cũng vẫn là chuyện nhỏ, điều khiến cô buồn bực là không ngờ mình lại không dám đối mặt với cái gã kia, chỉ dám lén lút tới đó, vác hết đồ đạc về như chính cô mới là người có lỗi vậy.
Cái gì mà đính hôn chứ, cái gì mà chăm sóc cho nhau chứ? Tất cả đều là trò lừa gạt của hắn ta mà thôi, cũng giống như chuyện bức hình lần này vậy, chỉ là một cuộc chiến quy mô nhỏ giữa hai người.
Hắn ta chẳng qua là muốn phải nhận thua, chẳng qua là muốn thấy mình gặp chuyện xui xẻo, từ nhỏ đến lớn không phải là đều như vậy hay sao?
Cô nàng nào đó tức tối nghĩ thầm, nằm cuộn người trên chiếc giường đơn giản được ghép lại từ hai cái ghế, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sau một giấc ngủ chẳng được ngon lành cho lắm, trời vừa sáng. Giả Thược đã thức dậy, đưa tay xoa bóp cái cổ đau mỏi của mình một chút, rồi vội vã rời khỏi tiệm chụp hình, vừa khéo gặp ngay Phương Thanh Quỳ ở ngoài cửa.
“Cậu đi đâu đấy?” Phương Thanh Quỳ chỉ kịp nhìn theo bóng lưng Giả Thược mà hỏi với.
Giả Thược vẫy vẫy tờ báo mà hôm qua mình không kìm được mua ở bên đường, bỏ lại một câu: “Đi tìm công ty đó tính sổ.”
Cô không dám đi tìm Chân Lãng, nhưng chẳng lẽ lại không dám đi tìm cái công ty Đĩnh Lệ chết tiệt gì đó hay sao?
***
Mười giờ sáng, trong phòng làm việc của công ty Đĩnh Lệ thuộc tập đoàn Vương Thị.
Vương Thiếu Hoàn khoanh tay trước ngực, trên khuôn mặt xinh đẹp là một nụ cười chế giễu hết sức lạnh lùng: “Cô nói người trên bức ảnh này là cô sao, cô lấy gì để chứng minh nào?”
Giả Thược ngồi vào chiếc ghế ở ngay trước mặt cô ta, gác hai chân lên bàn, chẳng nể nang điều gì rồi cứ ngồi im đó, không hề nói năng, chỉ nhìn Vương Thiếu Hoàn chằm chằm.
Bắt đầu từ khi vào cửa, cô luôn giữ thái độ này, không kêu gào, không chửi bới, cũng không đập phá đồ đạc, chỉ nhìn lại Vương Thiếu Hoàn bằng ánh mắt cũng hết sức lạnh lùng.
Dưới ánh mắt ấy, Vương Thiếu Hoàn không ngờ lại cảm nhận được một tia sắc bén, nhìn điệu bộ thản nhiên của người ngồi đối diện, trái tim bất giác đập nhanh hẳn lên, thầm sợ hãi.
Cô ngoảnh mặt qua hướng khác, hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn cảm nhận được có ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt mình, hệt như luồng vật chất hữu hình vậy.
Ban đầu, khi cô chưa điều tra rõ về Giả Thược, chỉ cho rằng đó là một người đàn ông, đâu ngờ một người trông như thế mà lại là một cô gái đã hai mươi lăm tuổi.
Sau khi biết rõ chân tướng, cô còn mừng thầm vì Chân Lãng không phải là người đồng tính, còn cô gái này bất kể là về dung mạo hay về gia thế đều không thể so được với cô, cho nên cô không có lý do gì mà lại không thể thắng đối phương cả.
Lần đó cô vốn chuẩn bị bỏ ra một khoản tiền lớn để mua lại Hướng Dương Vàng, mục đích chỉ là đuổi việc Giả Thược mà thôi. Nào ngờ, vừa mới tới bên ngoài Hướng Dương Vàng, cô đã nhìn thấy ngay bức áp phích cỡ lớn kia, vô cùng kinh ngạc, bất kể thế nào cô cũng không ngờ được cô gái xinh đẹp, quyến rũ trên áp phích lại chính là người không ra nam, chẳng ra nữ mà mình gặp hôm trước.
Ngay trong khoảnh khắc đó cô đã đưa ra một quyết định, đó là chụp lại bức ảnh trên áp phích, dùng photoshop chỉnh sửa rồi cố ý làm cho bộ ngực đó cao vút lên, sử dụng làm hình quảng cáo đồ lót. Cô phải khiến đối phương cảm thấy khó chịu, uất ức, giống như cảm giác mà cô phải chịu hôm đó.
Giả Thược bỏ chân xuống, đột nhiên nhoài người về phía trước. Vương Thiếu Hoàn vội lùi về phía sau một chút. Bên khóe miệng Giả Thược lộ ra một nụ cười đùa cợt: “Ở Hướng Dương Vàng có bức hình nguyên bản, tôi chỉ cần mang ra so sánh một chút, rồi kiện cô tội xâm phạm bản quyền hình ảnh, chỉ e sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt lắm cho cái công ty của cô thôi.”
Vương Thiếu Hoàn cầm tập tài liệu bên cạnh lên, chậ