Tác giả: Ngọc Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
sắc, với cá tính của Huyền Thiên, nếu cô gặp bất trắc gì, đảm bảo cả nhà và những người liên quan đến người đó đều không thể trốn thoát khỏi sự trả thù tàn bạo của anh,Huyền Tú tuy rằng hiền lành, nhưng đó là chỉ với cô, cá tính của anh rất quyết tuyệt, cô đã một lần nhìn thấy khi anh xông vào đánh tên Trịnh Gia Thành kia sống dỡ chết dỡ.
Ánh mắt anh hiện lên tia thị huyết y như của Huyền Thiên, mỗi khi nhớ lại làm cô rùng cả mình.
Chuông reo vào lớp học, cô và Tuyết Cần vội vã chạy vào.
Tan học, cô bước nhanh đến cổng trường,chiếc Roll Royce màu vàng đã đậu sẵn chờ cô ở đó, khi vào bên trong xe, không thấy vòng tay kéo cô quen thuộc, bất chợt cô đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy mỗi Huyền Tú ngồi ở ghế trước, cô vội hỏi:
“Thất ca đâu?”
Huyền Tú lơ đãng, bên Ai Cập xảy ra chút sự cố, nên Thất ca sang đó giải quyết rồi.”
Trước khi đi trừng mắt dặn dò: “Không được ăn vụng, chờ anh về,”
Huyền Tú gật gù cười cười, nhưng không nói gì, đương nhiên, là anh sẽ….. Không nghe lời rồi.
Hiếm khi ông anh trai đi làm việc 1 tuần như thế này một mình ở nhà riêng tư thoải mái với Ngọc nhi không tận hưởng còn đợi đến khi nào cơ chứ?
Vừa nghĩ anh vừa huýt sáo vang một bài ca quen thuộc, làm Huyền Ngọc tò mò:
“Có việc gì mà Bát ca vui thế ạ?”
Huyền Tú nhẹ mỉm cười:
“Hôm nay, em thích đi đâu? Anh sẽ dẫn em đi.”
Mắt Huyền Ngọc sáng rực rỡ:
“Oaaaa, Có thật không, vậy anh chở em lên đỉnh núi ngắm mặt trời lặn đi anh.”
“OK. Tuân lệnh công chúa.”
Xe dừng trên đỉnh núi mù sương, hình ảnh mặt trời đang dần dần rút lui xuống khỏi mặt núi làm Huyền Ngọc nhìn ngơ ngẫn, cảnh sắc tuyệt vời làm cô nuối tiếc mãi đến khi ánh nắng cuối cùng của ngày đã tắt hẳn mà cô vẫn chưa chịu dời mắt.
Noi phía chân trời lúc này là một màu tím sậm dần dần chuyển ngã về đen.
Huyền Tú đưa tay ôm lấy Huyền Ngọc, nói:
“Về thôi em, nếu em thích anh sẽ thường đưa em lên đây để ngắm cảnh này.”
Huyền Ngọc nắm lấy tay anh, mắt long lanh sang rực:
“Thật sao Bát ca?”
Huyền Tú nhẹ gật đầu, làm Huyền Ngọc vui quá kiềm lòng không đậu chồm lên hôn lên đôi môi anh một cái thật mạnh.
Huyền Tú vội vã kéo lại đôi môi mềm đang muốn trốn tránh kia, một nụ hôn nóng bỏng kích tình quấn quýt lấy nhau trên đồi núi đã dần chuyển về tối.
Khi buông Huyền Ngọc ra, cô đã mềm nhũn dựa người vào lòng anh, thở hổn hển thân thể mềm nhũn,
Huyền Tú đỡ lấy cô vào bên trong xe, tiếp tục nụ hôn vừa mới gián đoạn ban nãy, bàn tay lần mò tham lam bắt đầu thoát quần áo của cô ra, đôi gò bồng đảo đong đưa trước mặt anh trắng mịn màng thơm tho như mời gọi, làm anh như mê, như say, không kiềm lòng được gục vào đó tận tình tham lam mút lấy.
Quần áo hai người đã sớm thoát ra hết, anh kéo Huyền Ngọc lên đùi mình đưa lưỡi mút lấy bờ ngực sữa non mềm, Huyền Ngọc ưỡn cong người bấu chặt lấy vai anh, thở hổn hển.
Trên khung xe chật hẹp, một trận lửa nóng kích tình diễn ra. Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh chiều tà còn sót lại héo hắt, hai thân ảnh trần trụi trắng như tuyết quấn lấy nhau bên trong xe, bắt đầu nhịp điệu nguyên thủy của loài người.
Huyền Tú kéo Huyền Ngọc lên người mình, chỉnh sửa lại cho đúng vị trí , anh rướn người nhấn một cái thật mạnh.
Huyền Ngọc đổ rút một hơi thật sâu.
Cảm giác này thật sự tu nhân, mắc cỡ chết người, nhưng cũng thật sự kích thích không gì diễn tả nổi.
Tay anh để lên bên vòng eo nhỏ nhắn của cô, bắt đầu dạy cô luật động theo tay anh, nhịp điệu càng lúc càng nhanh.
Đến lúc cuối cũng Huyền Tú gầm nhẹ một tiếng, run rẩy phun vào bên trong cơ thể cô. Đầu anh gục vào cái cổ trắng mịn màng của cô, thở hổn hển.
Huyền Ngọc run rẩy cả người, mờ mịt, vô lực tựa vào người anh.
Hai người về đến nhà thì đã tối mịt, Huyền Tú đỡ Huyền Ngọc vào nhà, đưa cô lên phòng, sau đó, ôm lấy cô, thoát quần áo rồi bế cô vào phòng tắm.
Huyền Ngọc tắm xong, sau đó mệt mỏi xuống nhà ăn cơm tối.
Huyền Tú vẫn còn nấn ná trên phòng, anh bật laptop lên sau đó thấy một đống tin nhắn của ông anh trai.
Anh khẽ cười, anh biết ông anh mình chắc chắn đã sốt ruột lắm rồi đây, khẽ báo cáo vài công việc với anh, sau đó báo cáo tình hình ngày hôm nay, đương nhiên anh cố tình không nhắc đến trận kích tình trên xe chiều nay để tránh cho ông anh bực tức quá độ mà đón máy bay bay trở về.
Theo anh nhẩm tính, với thực lực của Thiên nói 1 tuần có lẽ, bốn hoặc năm ngày đã xong.
Nếu vậy ngày thứ ba, anh có một ‘món quà’ tặng cho ông anh trai đáng mến của mình.
Huyền Thiên yêu cầu Huyền Tú mở toàn bộ camera trong phòng để khi Huyền Ngọc lên phòng anh có thể nhìn thấy cô.
Huyền Tú khẽ cười đồng ý, thế là khi Huyền Ngọc ăn cơm tối xong, lên phòng học bài, Huyền Tú ngồi vào bàn làm việc, và tất nhiên nhất cử nhất động của hai người bọn họ bên trong phòng đều được Huyền Thiên nơi một đất nước xa xôi đang nhìn ngơ ngẩn.
Anh nhớ, anh rất nhớ, anh nhớ cô đến mức muốn bỏ tất cả mọi chuyện đáp máy bay về ngay lập tức.
Lập tức cắn lấy làn da mềm mại kia, ngập sâu phần thân thể căng nhức bức bối của anh bên trong cô,