Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Oan Trái

Oan Trái

Tác giả: Ngọc Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.

nh thật chặt. Nửa như muốn anh tiến sâu hơn nửa như muốn bứt rời anh ra, bởi vì dù cảm xúc có dâng cao đến đâu thực sự cũng cảm thấy hư không vô lực.
Cô không thể chịu đựng nổi rên rỉ.
“Tú…..”
“Ưm…”
“Em……”
“Sao,” Anh tà ác hỏi. Lúc này ngón tay anh bắt đầu trêu đùa hoa hạch của cô, nhưng hoàn toàn không thâm nhập vào, anh muốn cô động tình, anh muốn cô van xin anh làm tình với cô.
Huyền Ngọc ấp úng, thực sự cô chưa từng nói ra lời tu nhân kinh dị thế này, trước đây chỉ có họ tấn công, cô chỉ thụ động đón nhận, nhưng hôm nay….
Dần dần đầu lưỡi của anh như không muốn để yên cho cô, đốt cháy chút lí trí cuối cùng còn sót lại của cô, cô chịu đựng không nổi hét lên: “Tú, yêu em đi anh, em sắp chịu không nổi nửa rồi.”
Đáng thương chú mèo con làm sao có thể thoát khỏi tay đại soái hoang kia chứ. Một khi anh đã nhắm trúng thì người non nớt như cô làm sao có thể trốn tránh khỏi sự lão luyện của bọn họ.
Bên này màn hình, Huyền Thiên gần như bùng nổ, thực sự có đôi lần anh muốn đưa tay tắt đi màn hình máy tính, nhưng thực sự anh làm không được đôi mắt như bị dính bùa mê dán vào màn hình, không rời xa được phút nào.
Bàn tay vô thức cũng bắt đầu siết chặt tiểu đệ đệ của chính mình bắt đầu đong đưa,
Bên này, Huyền Tú đem nam căn nóng bỏng của mình cắm thật sâu vào mật huyệt ẩm ướt của cô, hài lòng khi nghe cô rên rỉ thật sự thõa mãn, Anh bắt đầu luật động nhẹ nhàng, từ từ chậm rãi rút ra rồi đâm mạnh vào. Hài lòng khi nghe cô hét lên một tiếng.
Nhưng cử động khoan thai chậm rãi này của anh, thực sự làm Huyền Ngọc muốn nổi loạn, cô thực sự chịu không nổi đong đưa thắt lưng đòi hỏi anh càng nhiều hơn.Nắm chặt lấy eo của anh, tận lực ưỡn cong người đón ý nói hùa theo anh, nwh vẫn chưa thỏa mãn cô cắn vào vai anh tự mình cử động.
Huyền Tú thấy phản ứng hoang dã của cô bất giác nở nụ cười, bảo bối của anh thưc sự nhiệt tình giống như mèo hoang nhỏ a, làm anh cũng không thể kiềm chế được bắt đầu cuồng dã chạy nước rút bên trong cô, hài lòng nghe cô hét thất thanh khi lên đến đỉnh sau đó, sa vào trong mê man, anh nhấn mạnh vài lần tận tình, sau đó phóng thích mầm móng ẩm ướt bên trong cô, hét lên thõa mãn.
Bên này Huyền Thiên cũng hét lên phóng thích, mệt mỏi đổ phích xuống ghế âm thầm nghiến răng nhìn trừng trừng vào màn hình.
Kích tình qua đi, Huyền Tú mệt mỏi mở màn hình lên, lúc này Huyền Ngọc gần như mê man, Huyền Tú cười hì hì với ông anh trai đang bốc hỏa của mình, nghe ông anh nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tú, em dám ăn trước mặt anh, đợi anh về em sẽ chết.”
Huyền Tú cười hì hì:
“Vậy sao? Sợ quá a. bye bye anh trai em muốn tắm rửa cho Huyền Ngọc, nói xong đưa tay tắt màn hình vi tính bỏ lại Huyền Thiên đang nghiến răng chửi bậy bên màn hình bên kia.






Hôm nay là ngay Thất ca về nước, Thất ca mấy hôm nay lạ quá, hai hôm trước lúc nào anh cũng nằng nặc đòi cô phải đến trước màn hình nói chuyện với anh gần cả giờ đồng hồ, nhưng hai hôm nay anh không thèm nhắc đến cô, chỉ nói chuyện cũng Huyền Tú.
Huyền Ngọc nhớ anh mon men đến gần thì anh tắt máy không thèm nhìn đến cô. Trong lòng của Huyền Ngọc ủy khuất càng lúc càng lớn, cô chán ghét Thất ca, tình tình thực sự không thể nào chịu đựng nổi, lúc mưa lúc nắng.
Trưa, Huyền Tú đến trường rước cô đến sân bay đón Thất ca, trên đường đi, anh vẫn vui vẻ cứ huýt sáo khe khẽ, Huyền Ngọc tò mò:
“Sao dạo này Bát ca vui thế nhỉ?”
Huyền Tú cười bí hiểm: “Tối nay em sẽ biết.”
Các anh thường nói, con gái gầy quá không tốt, dưỡng eo gì chứ? Thân thể gầy còm khi ôm ấp chẳng có chút cảm giác nào, y như đang ôm những bộ xương khô bên trong phòng thí nghiệm, lúc ấy Huyền Ngọc bật cười vì sự dí dỏm này, nhưng bây giờ, cô ăn chỉ để cho qua buổi rồi trốn tránh về phòng của mình, hiện tại cô thực sự không muốn gặp mặt ai cả.
Một cái chân gà béo ngậy được gắp vào chén cho cô, cô ngẩng đầu lên, cứ ngỡ là Huyền Tú, không ngờ là Huyền Thiên, sắc mặt anh vẫn lạnh lẽo như trước, chỉ nói một câu: “Ăn đi.”
Cô lặng lẽ cúi đầu ăn cũng không lên tiếng đáp lại, gì chứ? Đi mấy ngày nay không hỏi han gì đến cô, không biết cô cũng nhớ anh sao mà lại thế? Bây giờ giả vờ quan tâm à.
Ủy khuất một bụng không thể nói thành lời, Huyền Ngọc cúi đầu ăn cho xong bát cơm rồi lặng lẽ chạy lên lầu.
Huyền Tú cười ha ha, nhìn ông anh trai của mình, lắc đầu: “Bảo bối không biết gì đâu, đừng tức giận nữa.”
Huyền Thiên chỉ hừ lạnh một cái không đáp, cũng không thèm nhìn đến người anh em sinh đôi của mình.
Huyền Tú cười cười: “Thôi, buổi tối nay để em thức canh cho, anh dỗ bảo bối ngủ đi.”
Lúc này Huyền Thiên mới lạnh nhạt lên tiếng:
“Hạng mục hợp đồng bên công ty Kình Thiên tự em đảm trách nhé.”
Huyền Tú ngơ ngác, “Không phải hạng múc ấy anh toàn quyền phụ trách sao, anh đã nói công ty này rất khó đối phó, nên để anh trực tiếp ra mặt đàm phán, sao hôm nay lại đẩy sang em.”
Huyền Thiên cười nhạt: “Anh nói là anh phụ trách. Nhưng bây giờ không có hứng thú, anh muốn n