Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Ngọc Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1357 lượt.
ghỉ ngơi, em phụ trách đi. À, anh chưa đàm phán điều kiện gì với bên ấy đâu. Nghe nói Tổng giám đốc của Kình Thiên là Sơn Bản Triết Nhất rất mưu mô xảo quyệt, là con cáo già dát vàng bên trong thương trường. Hạng mục lần này chỉ được thành công không được thất bại.”
Huyền Tú bực tức: “Anh…”
Lời chưa dứt thì Huyền Thiên đã đi mất rồi, anh biết anh đùa hơi quá trớn, nhưng có cần trả đủa nặng nề như thế không? Từ trước đến nay, những buổi tiệc xã giao, họp mặt đều do Huyền Thiên đứng ra giao tế, anh lo phần bên trong, soạn thảo và kí kết, hai anh em liên thủ nên mới có tập đoàn Lôi Vũ lớn mạnh như ngày hôm nay, đột nhiên chỉ một câu nói ‘không có hứng thú’ là giao tất cả cho anh, chiêu trả thù này của anh trai thực sự là quá độc ác mà.
Huyền Tú lắc lắc đầu khóc không ra tiếng, ít nhất ba đêm cũng chưa thể ngủ vì hạng mục này.
Sơn Bản Triệt Nhất, năm nay còn rất trẻ, chỉ khoảng hai mươi ba tuổi, nhưng đã nổi tiếng trong giới thương trường từ rất lâu, năm hai mươi tuổi đã gây chấn động giới doanh nhân bằng một quảng cáo nước hoa nổi tiếng khắp Châu u, lúc ấy, anh ta tuy là người thừa kề của Tập Đoàn Kình Thiên nhưng hoàn toàn không dựa vào Kình Thiên, mọi người biết đến anh ta qua tên Sơn Bản Triết Nhất với đoạn quảng cáo chỉ kéo dài năm phút ấy, sau lại tất cả mọi người và ngay cả những người trong công ty mới vỡ lẽ, cậu thanh niên luôn đi bên cạnh họ lặng lẽ làm việc là cháu trai của Tổng Tài.
Anh vào công ty với chức phận bình thường, nhưng với tài năng vượt bậc mà chỉ trong vòng sáu tháng đã leo lên hang ngũ nhân viên ưu tú của công ty.
Chưa ai thấy Tổng Tài nói chuyện hay liếc mắt nhìn đến anh ta, nên khi thành công đích thân ngài Tổng giám đốc già đứng ra giao quyền giám sát toàn bộ công ty lại cho anh ta thì mọi người vô cùng bất ngờ.
Đặc biệt là những người đã từng đắc tội với anh ta cũng nơm nớp lo sợ sự trả thù của anh ta. Nhưng không, Sơn Bản Triết Nhất làm như không hề nhớ những câu chuyện trước kia, anh ta chỉ nhìn vào hiệu suất làm việc, đối xử công tư phân minh.
Sáu tháng ẩn thân trong công ty với chức danh bình thường đủ để anh ta tiếp cận hầu hết những người từ bé đến lớn, từ nhân viên bình thường đến những viên chức cấp cao, anh dùng khả năng của họ một cách triệt để và công bằng.
Với anh ta, thực tài thì mới có thể đứng vững trong công ty, không thực tài mà ba hoa khoác lác thì đã sớm cuốn goi.
Nghe nói, guồng máy làm việc của công ty này thực sự rấ kinh người, chỉ trong một tháng, khi đoạn quảng cáo của nhân viên trước bị khách hang đột ngột trở chứng chê bai thậm tệ , yêu cầu phải sửa lại, thời gian gấp rút chỉ còn một tuần lễ, đó gần như là không thể làm được, mọi người rầu rĩ chuẩn bị bồi thường hợp đồng một số tiền lớn.
Sơn Bản Triết Nhất đứng ra chịu trách nhiệm cho đoạn quảng cáo ấy, anh không thuê diễn viên nổi tiếng, mà chỉ nhờ một diễn viên quần chúng đứng gần đó, thưởng thức hương vị loại nước hoa mới này, cô gái ngất ngây vì mùi hương quyến rũ kì lạ, mê say, như bước lạc vào thế giới huyền ảo, bất chợt Vương Tử xuất hiện vì mùi hương đặc biệt của cô đã khuấy động giấc ngủ ngàn năm của anh, anh nâng tay lên, giọt nước mắt của cô rơi xuống, cô đi tìm anh đã ngàn năm, bởi vì mùi hương quyến rũ kia hai người nhận ra nhau, cùng nắm tay nhau, bay vào thế giới chỉ riêng của hai người.
Đoạn quảng cáo chỉ năm phút, quay trong vòng ba ngày, bối cảnh giản đơn, diễn viên phục sức lãng mạn, có không khí lãng mạn cổ xưa. Bối cảnh hiện thực hòa cùng kĩ xảo vi tính, chỉ quay trong ba ngày, hoàn thành trước thời hạn, đoạn quảng cáo ấy được hoan nghênh nhiệt liệt.
Trong một đêm Sơn Bản Triết Nhất đã thành danh.
Dứt ra khỏi đống tài liệu về Sơn Bản Triết Nhất, Huyền Tú nhẩm tính, giờ này trên lầu hai người bọn họ đang làm những gì, anh cười khổ, hai anh em chỉ yêu một cô gái, đây là chuyện từ trươc đến nay ít có, anh biết anh và Thiên luôn luôn có điểm chung, nhưng không ngờ ngay cả người yêu cũng không thể tách rời nhau ra được.
Lúc này, Huyền Ngọc tắm rửa thay đồ xong, cô ngồi vào bàn học lặng lẽ làm bài tập. Đêm nay Bát ca không lên phòng giúp cô học bài, Thất ca cũng về phòng nghỉ ngơi, chắc có lẽ công việc của anh bận rộn lắm, nên nhìn anh mệt mỏi như thế. Cô thấy thương thương, nhưng không hiểu sao anh lại giận cô nhỉ?
Rõ ràng mấy hôm nay cô rất ngoan cơ mà, Bát ca có thể làm chứng, ngoài giờ học ra, cô chỉ ở nhà chơi game và chat QQ thôi, hay anh giận cô chỉ lo chat QQ mà không thèm nói chuyện với anh? Cô thừa nhận dạo này cô có hơi mê mãi với trò chơi trên internet thật, nhưng ngoại trừ trò giải trí đó ra thì cô cũng đâu làm gì sai nhỉ? Hay anh giận vì bài kiểm tra mấy hôm trước bài của cô làm không được tốt?
Huyền Ngọc ngồi chống bút mơ màng .Càng nghĩ, cô càng rối trí. Không được nhất định cô phải tìm anh để hỏi mới được, dù sao cứ ôm mãi ấm ức như thế này thực sự chịu không nổi mà.
Cô đứng bật dậy, đùng đùng hăng hái đi đến trước cửa phòng Huyền Thiên, cô đẩy mạnh cửa vào, Huyền Thiên nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu lên nhìn thấy cô