Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.

a, khiến người ta sa vào rồi là không thể thoát ra được. Vì vậy bất kể là mẹ Kỳ Quyên hay mẹ Hứa Chi Hằng, khi còn trẻ đều yêu ông ta thật lòng.Ông ta đùa giỡn với hai người phụ nữ, tạo ra hai bi kịch. Trước lúc chết vẫn cười rất phóng khoáng.
Hứa Chi Hằng thầm nghĩ, rốt cuộc ông ta là người như thế nào, có lẽ Kỳ Quyên nói ông ta là đồ cặn bã cũng không có gì là quá đáng, chỉ có điều tự mình chửi cha mình là đồ cặn bã cũng là chuyện không mấy vui vẻ gì.
Về sau anh ấy trở thành tay trống trong ban nhạc.
Anh ấy thích cảm giác điên cuồng không cần để ý đến cái gì khi đánh trống, không ngừng dõ theo tiết tấu có thể khiến anh ấy say sửa đến nỗi quên cả bản thân mình. Như vậy có thể tạm thời quên đi quá khứ không mấy tốt đẹp.
Nhớ đến Vệ Nam, người con gái thầm yêu mình gần mười năm, người con gái ngây thơ đã cầm sô cô la đến tỏ tình với mình, lúc ười để lộ hai má lúm đồng tiền xinh xắn trên khỏe môi, lúc tức giận mặt đỏ bừng bừng, nắm chặt tay, hít thật sâu. Tất cả những gì liên quan đến cô ấy anh đều chôn sâu trong tận đáy lòng. Đó là nơi mềm mại nhất trong tim Hứa Chi Hằng, một nơi không thể chạm tới được.
Anh dùng một năm để sắp xếp lại tất cả, sau đó về nước, liên lạc với cảnh sát, bắt kẻ khá có máy mặt, cũng chính là cha mình, cuối cùng đã thoát khỏi thế lực mà người đó sắp đặt để giám sát mình.
Đến tận lúc anh vùng vẩy đứng dậy khỏi vũng bùn lầy, muốn nỗ lực một lần thì anh lại nhìn thấy trong một nhà hàng mới mở, có một người con trai đang mỉm cười hát bài hát ấy, nghe thấy anh ta nói: “Vệ Nam, lấy anh nhé”, sau đó hai người ôm nhau thật chặt giữa tiếng vỗ tay bà chúc phúc của mọi người xung quanh.
Anh cầm tờ giấy trên tay, trong đó có viết một bài hát Người con gái trong trái tim tôi. Anh đã chép lời và các nốt nhạc trên đó, bởi vì anh biết rằng Vệ Nam ngốc nghếch hồi ấy quá xúc động và ngạc nhiên, chắc chắn sẽ không nhớ lời bài hát. Anh đã thức đêm viết nó, hy vọng cô ấy có thể nhớ thật kỹ, hy vọng sau này cô ấy cũng có thể hát cho các con nghe.
Nhưng bây giờ tờ giấy trong tay đã bị ướt sũng vì mồ hôi, và cô ấy cũng sắp trở thành vợ của người khác.
Rất nhiều thứ đã qua đi rồi thì sẽ không còn cơ hội bù đắp.
Anh biết rất rõ mình và Vệ Nam đã để lỡ điều gì, Nhìn thấy Vệ Nam mỉm cười hạnh phúc trong lòng Lục Song, nhìn thấy Lục Song dịu dàng vuốt tóc cô ấy, bỗng nhiên anh thấy bức tranh ấy mời hài hòa và đẹp đẽ làm sao. Không ai có thể chen chân vào giữa hai người họ.
Lục Song có được trái tim của Vệ Nam, chỉ trong thời gian một năm. Anh không biết rằng Lục Song đã nỗ lực nhiều như thế nào, nhưng chí ít cũng dám khẳng định rằng Lục Song làm nhiều việc cho Vệ Nam hơn mình. Thực ra mình cũng có rất nhiều cơ hội để trân trọng cô ấy, nhưng vì rất nhiều nguyên nhân mà mình đã để lỡ.
Không ai sai, không ai đúng, chỉ là đã để lỡ.
Anh khẽ mỉm cười, quya người, ném tờ giấy đã bị vo nhàu nhĩ vào thùng rác rồi bước đi.
Về sau anh cùng ban nhạc đi biểu diễn khắp đất nước, mỗi lần đứng trên sân khấu, nhìn đám người đông đúc phía dưới, anh lại nhớ đến cảnh tượng hồi mẹ còn biểu diễn. Có lẽ trong mắt người khác, mẹ anh là người phụ nữ xấu xa, là kẻ thứ ba, nhưng đối với anh đó là người mẹ đáng kính nhất, người đã vất vả nuôi anh trưởng thành. Hồi nhỏ xem cuốn băng ghi lại buổi biểu diễn của mẹ, cũng là buổi biểu diễn cuối cùng. Bây giờ đứng trên sân khấu, đột nhiên Hứa Chi Hằng thấy thì ra cảm giác bị ánh đèn bao quanh lại cô đơn đến thế, bởi người tận sâu trong trái tim mình đã bị lấy đi.
Năm người trong ban nhạc có cùng chí hướng, cùng nhau chơi nhạc, ngày nào cũng vui vẻ, phóng khoáng. Cuối cùng anh cũng có mấy người bạn tri âm. Lúc nhàm chán họ thường trêu anh, A Hằng cậu nên cười nhiều một chút, cậu mà cười thì khối cô chết.
Anh không còn phản cảm với sự gần gũi và khen ngợi của người khác, thỉnh thoảng anh cũng bật cười, lâu dần, nụ cười ấy cũng trở thành thói quen.
Ba năm sau trong buổi bán CD, dưới trời mưa, Tô Mẫn Mẫn che ô mỉm cười trước mặt anh.
Hứa Chi Hằng nhìn cô ấy, lâu lắm không gặp, cô ấy thay đổi rất nhiều, hoàn toàn khác xa với cô gái yếu ớt bám lấy mình bao nhiêu năm trước đây. Cô ấy trở nên chín chắn và tự tin hơn rất nhiều, da ngăm ngăm đen, nghe nói cô ấy đã đến biên giới dạy học.
Thời hạn ba năm đã hết, cô ấy được điều về dạy học ở thành phố này.
Hứa Chi Hằng khẽ cười và hỏi: “Mua mấy chiếc?”
Cô ấy nói: “Ba chiếc”.
“Ký cái gì?”
“Chiếc đầu tiên, tặng Tô Mẫn Mẫn, chúc cô ấy sống thêm vài năm”.
Giọng nói của cô ấy vẫn vậy, vẫn chua ngoa như xưa. Hồi ấy khi ở bên Hứa Chi Hằng, mỗi lần tức giận cô ấy thường nói, Hứa Chi Hằng, sao anh không chết đi. Hứa Chi Hằng, anh là đồ xấu xa, tôi có mắt như mù nên mới yêu anh. Nhưng sau đó, cô ấy lại vào bếp nấu cơm cho anh ăn, vẻ mặt cô ấy, hình ảnh cô ấy lúc cúi gằm mặt bị bỏng tay vẫn còn in đậm trong trí nhớ của anh.
Anh rất khó có thể diễn tả sự tồn tại của Tô Mẫn Mẫn đối với mình. Anh biết cô ấy là người ích kỷ, hẹp hòi, biết thủ đoạn bỉ ổi của cô ấy khi lấy đi những thứ mà anh đã tặng


XtGem Forum catalog