Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

bên kia điện thoại vừa thông, tôi liền nói thẳng:
“Mình đã trải qua lần đầu tiên rồi, cùng Đường Tống, vụ án xảy ra vào tối hôm qua, không, là sáng hôm nay”
Bên kia xuất hiện mấy giây trầm mặc, sau đó một giọng nam đen tối vang lên
Tôi thở dài, Tần Đại Khinh, mày liền giả bộ ngu đi, nếu không chính là giống như lời Duy Nhất nói sao? Mày ở đây sợ, sợ là tự mình không giả bộ được bình tĩnh nữa, hay sợ mình sẽ ghen tỵ, giống như con ruồi sinh sôi nẩy nở tăng trưởng vào mùa hè. Lòng của con người là không thể thỏa mãn, vốn nghĩ như thế nào, muốn xa xa nhìn anh, nhìn quen, lại muốn gả cho anh, gần gần coi chừng anh, giữ xong rồi, lại muốn gần thêm một bước nữa, da thịt thân thiết, sau đó thì sao? Muốn thân thể của anh, kế tiếp chính là muốn tim của anh, đầu tiên là một chút, thêm một chút, lại muốn thêm một chút, lại thêm một chút, gần một nữa cũng không thể thỏa mãn được, được một nửa, cuối cùng hơn phân nửa, trong mắt cũng là không trọn vẹn, phải được toàn bộ. Được voi đòi tiên chính là phát minh đặc biệt của nhân loại.
Thế nhưng, người ta không cho được toàn bộ, lại bắt đầu thương tâm, khổ sở, oán trời, trách đất.
Tôi tự nói với mình – Tần Đại Khinh, mày đã đến ngày tận thế.
Nhưng mà trước khi đến ngày tận thế, người cũ còn chưa có chết, sinh mạng mới cũng chỉ có thể lơ lững ở không trung --------- tôi nhớ tối hôm qua hình như không có sử dụng biện pháp an toàn, vội vàng đi tìm nhà thuốc, khẩn cấp mua thuốc tránh thai là chủ yếu, dù sao, cao thượng mà nói, tôi không thể để cho con của tôi được sinh ra trong tình trạng cha mẹ không yêu thương nhau, ích kỷ mà nói, tôi không muốn dưới tình huống Đường Tống không yêu thương tôi mà sinh con cho anh.
Mua loại thuốc này cũng cần có dũng khí, bởi vì vừa nói tên thuốc, ánh mắt của nhân viên bán hàng nhìn tôi, lóe lên tia khác thường.
Đủ để chứng minh, loại chuyện tình này, ở Trung Quốc vẫn còn là che giấu mới phù hợp tình hình trong nước.
Đang chờ nhân viên bán hàng tìm thuốc, trên bả vai chợt bị người vỗ một cái, giọng nói Tô Gia Minh còn mang theo hưng phấn – “Tần Khinh!”
Tôi giả bộ không nghe thấy, cuối đầu nhìn thuốc, ho khan
Nhưng mà Tô Gia Minh không đạt được mục đích thề không bỏ qua, dứt khoát ngồi xổm xuống, nhìn mặt của tôi nói – “Cô tránh cái gì à?”
Nhân viên bán hàng đúng lúc xuất hiện, đem thuốc đưa cho tôi. Tô Gia Minh không mù, tự nhiên nhìn thấy chữ ghi phía trên, đáp án được giải thích rõ.
Tôi lấy thuốc, trả tiền xong, lướt qua Tô Gia Minh, đi thẳng.
Nhưng Tô Gia Minh lại đuổi theo, trực tiếp lôi kéo tay tôi, không thả.
“Cậu làm gì đó?” – Tôi cau mày. Cậu ta không nói, ở trên đường, lấm lét nhìn trái nhìn phải một phen, nhìn thấy một quán cà phê, trực tiếp kéo tôi đi vào.
Cũng tốt, tìm một chỗ uống thuốc – “Cho tôi một ly cà phê” - đem viên thuốc nuốt xuống.
Tô Gia Minh ở đối diện nhìn tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn sắc bén, âm tình bất định. Hồi lâu, mới hỏi – “Tại sao lại uống cái này?”
“Vì thực hiện kế hoạch hoá gia đình, chẳng lẽ là trị mụn trứng cá?” - Tôi hỏi ngược lại.
“Cô không phải đã kết hôn rồi sao? Là anh ta ép cô đừng sinh con sao?” – Tô Gia Minh có chút căm phẫn hỏi
“Đừng có nghĩ anh ấy hư hỏng như vậy” – Tôi giải thích – “Là tự mình tôi muốn thôi”
Tô Gia Minh uống miếng nước đá, đoán chừng là muốn đem lửa giận làm giảm đi, nhưng vẫn không thành công, lại không nhịn được, nói, “Tần Khinh, tôi thật thất vọng đối với cô”
“Tại sao?” - Tôi mờ mịt, là thật, tôi còn không biết cậu ta đang ký thác trên người mình cái hy vọng gì.
Tô Gia Minh bộ dáng bất cứ giá nào, nói:
“Tôi không sợ xấu hổ, nói thật với cô, khi còn bé, cô ở trong lòng tôi chính là một Ultraman... nữ anh hùng, vốn cho là trưởng thành có thể càng kiêu ngạo hơn, nhưng bây giờ lại giống như những người phụ nữ tầm thường khác, không có tình yêu, vì môn đăng hộ đối mà kết hôn, huống chi anh ta còn đối với cô hờ hững, cô cũng nhịn, tôi thật đúng là sùng bái sai lầm người rồi!”
“Xã hội hài hòa làm con người bớt sùng bái” - Tôi cải chính.
“Cô đừng lãng tránh nữa” - Tô Gia Minh nghiêm túc nói.
Tôi nghe lời cậu ta, cũng không lãng tránh nữa, mà là nghiêm túc hỏi “Tô Gia Minh, cậu cảm thấy tôi bây giờ rất khổ sao?”
“Khổ” - Tô Gia Minh cau mày, vẻ mặt giống như là ngậm bồ hòn làm ngọt. “Hôn nhân của cô không có tình yêu, hơn nữa trong lòng chồng mình còn có người phụ nữ khác, quan trọng hơn là, người theo đuổi còn là cái người lần trước tôi đến nhà nhìn thấy, cái người có đôi mắt nhỏ lại kém cỏi như vậy, làm sao không khổ?”
Theo lời cậu ta nói cái người theo đuổi có đôi mắt nhỏ, đoán chừng là Hoa Nhất đi, thằng nhóc Hoa Nhất này, thực xui xẻo, đứng nằm tôi đều muốn chém.
“Nhưng mà….” – Tôi lại hỏi – “Cậu cảm thấy tôi bây giờ với khi còn bé, ai vui vẻ hơn?”
“Này, cái này không thể so sánh được, khi đó cô bị thương, dĩ nhiên sẽ không thể vui vẻ được”
Tôi thừa nhận, Tô Gia Minh không muốn thừa nhận sự thật này.
“Tôi bây giờ, cũng rất vui vẻ, so với khi còn bé, vui vẻ hơn nhiều, mặc dù có những lúc tro