Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

Đường Tống hỏi.
“Trừ nữ chính, ai cũng thích”
Tôi lại nói:
“Một người đàn ông, là Big hay là Eden? Trong cuộc đời mỗi người con gái sẽ có một Mr.Big và một Eden, người trước là cô yêu mà không được yêu, cho cô thống khổ cùng biết yêu, trợ giúp cô trưởng thành, tựa như đại di mụ lại tới, máu tanh, nhưng là dấu hiệu cô trở thành thiếu nữ. Người sau yêu cô, cho cô vô hạn bảo vệ cùng thương yêu. Nói như vậy, phụ nữ thông minh sẽ lựa chọn Eden, bởi vì các cô hiểu được phương thức yêu của mình chính là để cho mình hưởng thụ trong tình yêu. Mà phụ nữ cố chấp sẽ chọn Mr.Big, các nàng nhận định, yêu chính là yêu, cả đời đáng giá một lần, nếu như buông tha, sẽ hối tiếc”
“Nếu như là em, sẽ chọn Big hay Eden?
Không chút do dự lựa chọn - “Big”
“Nói như vậy, em là người phụ nữ cố chấp?” - Đường Tống nhìn tôi, ánh mắt có vẻ như nghiêm túc.
“Không phải cố chấp, mà bởi vì em là Nữ Lưu Manh”
Giải thích:
“Hai chữ cái đầu tiên trong Eden là ED - là viết tắt ‘rối loạn khả năng tình dục’, giữa Big cùng ED, dĩ nhiên chọn Big” - tôi không do dự nghiêng về phía trước. Tôi cảm thấy Nữ Lưu Manh này lấy cớ thật là tuyệt, mang tội giết người phóng hỏa đều có thể chạy được.
“Vậy, anh là người trước hay là người sau?” - Đường Tống hỏi.
“Anh là muốn hỏi mình là Big hay là Eden, hay là hỏi nơi đó của mình là Big hay là ED?” – Ánh mắt của tôi lóe ý cười xấu xa.
“Anh muốn hỏi chính là… ý phía trước” - Đường Tống đón nhận ý cười xấu xa của tôi.
“Ý đằng trước, em không thể nói cho anh biết, vấn đề phía sau, em phải thử một chút mới có thể nói cho anh biết nha” - Tôi từ tấm kiếng trên hồ cá phòng khách, phát hiện mình hiện tại đặc biệt giống như con mèo, thân thể co rúc, ánh mắt lười biếng, vả lại thật hư hỏng.
Đối mặt sự khiêu khích của tôi, Đường Tống chỉ nói mấy chữ —— sự thật thắng hùng biện.
Sau đó, ở trên ghế sofa, anh dùng tôi làm thí nghiệm, sử dụng công cụ vừa dùng phiếu chữa bệnh trắng xanh mới mua - ‘biện pháp’.
Kết quả chứng minh, là người trước.
Vô luận từ sinh lý, hay là tâm lý, anh đều là Mr.Big của tôi.






Kể từ sau khi quan hệ vợ chồng thực sự, Đường Tống đối với tôi tốt lắm. Thật ra mà nói anh đối với tôi vẫn luôn không tệ, không cãi vả, vẫn luôn nể sắc mặt của tôi, ở trước mặt người ngoài luôn luôn cho tôi chút mặt mũi.
Lần trước, ở bữa tiệc, có mấy phu nhân ngồi cùng tôi, đoán chừng là tôi quan hệ quá tốt, bà này tay đồng hồ Patek Philippe, bà kia tay vòng bạch kim platinum, bà nọ chiếc nhẫn kim cương 3 carat, khoe, cái này chồng cô tốn rất là nhiều Mao gia (ý chỉ tiền Trung Quốc) để mua, cái kia chồng cô tốn rất là nhiều bảng Anh để mua, cái nọ là tốn bao nhiêu đồng Euro mới mua. Cuối cùng còn hỏi tôi một câu, “chồng cô có tiền như vậy, mua gì cho cô?”
Tôi lắc đầu một cái - “Tạm thời không nhớ được cái gì” - lại nghĩ nghĩ – “Đúng rồi, mấy hôm trước có mua cho tôi mấy quyển sách dạy nấu ăn, món cay Tứ Xuyên, món điểm tâm ngọt”
Vị phu nhân kia vừa nghe, quệt quệt miệng, ngậm trứng bồ câu, tay chậm rãi lột tôm, hổn hển đưa lên miệng hút một cái, khẽ cười nói, “Ai nha, cô phải cẩn thận, không chừng anh ta đem tiền cho tiểu yêu tinh bên ngoài đó”
Nói xong, vừa quay đầu lại, phát hiện Đường Tống đứng phía sau, mặt cũng không tỏ vẻ gì, rất bình thường, tôi cũng không đem chuyện này để trong lòng.
“Có cái gì tốt mà đắc ý?” - Tôi nói.
“Sao không đắc ý? Cậu xem Đường Tống nhà cậu, mua cho cậu cực phẩm Phỉ Thúy, còn dẫn cậu đi ăn cơm, hết ngày liền trở về với cậu, thương cậu thật nhiều nha, như thể nào không đắc ý chứ?”
Tôi nghe ra câu nói Duy Nhất lại có hàm ý khác, nhưng không muốn tra xét.
“Đại Khinh, tớ thật không rõ, cậu phí sức nhiều như vậy, tốn nhiều thời gian như vậy, nỗ lực đến mất nửa cái mạng, chỉ vì có thể được Đường Tống làm cho cậu những việc như vậy? Nếu cậu thích Phỉ Thúy, muốn có người dẫn cậu đi ra ngoài ăn, có người khẳng định so với Đường Tống phục vụ tốt hơn gấp trăm lần, sao cậu không chịu lấy? Nói thật, những nỗ lực này, không người đàn ông nào sẽ không thể làm? Chỉ cần nói rõ, là được, cũng không cần hao tổn tâm tư, cậu còn đắc ý cái gì?”
“Tớ không có đắc ý” – Tôi nhắc lại lần nữa
“Tớ nhìn cậu rất thỏa mãn” – Duy Nhất kia mặt trắng, răng nanh, cắn miếng khoai tây chiên rắc rắc rắc rắc
“Ăn nhiều coi chừng ung thư” – Tôi đe dọa cô ấy.
“Tớ tình nguyện bị ung thư cũng nhất định buộc Đoạn Hựu Hồng tặng một thứ cho tớ” – Duy Nhất bộ mặt hơi hơi dữ tợn
“Thứ gì” – Tôi biết rõ còn hỏi. Nhưng biết rõ còn hỏi cũng đâu có đáng tội.
“Tim của anh ấy, còn có một mình tớ” – Duy Nhất cười đến giống như phiên bản của Võ Tắc Thiên – “Đại Khinh, cậu cũng nên giống như tớ đây, không phải là hưởng thứ tình cảm canh cặn thịt thừa, mà cậu phải giống như ăn đại tiệc.”
“Chịu hay không chịu cũng đã kết hôn, còn muốn như thế nào?” – Tôi nằm lên trên bàn máy vi tính, chiến đấu hăng say.
“Tớ xem cậu a, trong lòng thì khôn khéo, nhưng bề ngoài thì giả như hồ đồ, không sợ giả


Insane