Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
ất, bởi vì mệt mỏi.
Đêm khuya yên tĩnh, tôi cũng từng nghĩ qua vì sao mãi đơn phương yêu Đường Tống, cuối cùng tìm ra một đáp án, là do anh làm cho tâm tình tôi thả lỏng, ở chung với Hòa Nhất, luôn mệt chết đi, khi đối mặt với những chuyện xảy ra với anh ta, phải có một sức lực vô cùng dũng mãnh để chống lại. Bình thường, cùng Hòa Nhất yêu chính là đối thủ, mà không phải là một phụ nữ, anh ta cần tôi cùng anh ta đấu trí, đấu dũng khí, ngày ngày cùng anh ta đối nghịch, sáng tạo ra nhiều điều thú vị, làm cho cuộc sống không còn nặng nề. Một ngày hai ngày còn có thể, nhưng mà lâu ngày, thật mệt mỏi, người không thể luôn đánh máu gà mà sống. Tôi thật ra rất đơn giản, chính là muốn an tĩnh bình thản, cùng người yêu lặng lặng đứng bên cửa sổ nhìn hoa mùa hè rực rỡ, nhìn tuyết mùa đông trắng tinh. Hòa Nhất không phải là dạng người cam nguyện trầm lặng, ở chung với anh ta, tôi một ngày phải sống như ba ngày, thật mệt mỏi.
“Anh cũng không muốn làm tổn thương em, Đại Khinh, trên thế giới này anh là người muốn cho em hạnh phúc nhất “ – Hòa Nhất giải thích.
“Đây là điểm khác biệt, anh muốn ---- hạnh phúc của tôi là do anh mang tới, một khi người khác làm cho tôi vui vẻ, anh sẽ đến phá hoại. Anh thật giống một đứa trẻ, xem tôi như vật sở hữu. Hòa Nhất, anh nói anh yêu tôi, nhưng anh chưa từng làm chuyện gì để cho tôi thấy vui vẻ” – tôi thở dài, nhẹ giọng nói – “Hòa Nhất, cho tôi thời gian, để tôi có thể quen sự việc kia, nếu không tôi sẽ điên, anh hiểu không?”
Hòa Nhất lặng yên một hồi lâu, lần nữa mở miệng thì giọng nói lại có chút khàn khàn – “Được, Đại Khinh, em muốn anh làm gì”
Trên đường đi, anh cũng không thèm để ý đến tôi, mặc kệ tôi nói gì, cũng không thốt một tiếng, tôi không còn cách nào, dứt khoát cũng không nói.
Trở về bệnh viện, mới phát hiện mình đã gây họa, lúc ra đi quá vội, không cùng hộ sĩ hay bác sĩ nói qua một tiếng, kết quả quay về thì cả bệnh viện đều tìm tôi, hộ sĩ thường ngày chăm sóc tôi vừa nhìn thấy tôi liền vội nói – “Đường phu nhân, cô hù chết chúng tôi, Đường Tiên sinh trở lại không nhìn thấy cô, gấp đến đi tìm kiếm khắp nơi”
Tôi vội vàng trở về phòng bệnh, vừa vào cửa liền đụng phải Đường Tống.
Đầu óc tôi nhanh chóng vận chuyển, muốn tìm ra một lý do qua loa tắc trách, dĩ nhiên không thể nói thật, Hòa Nhất là đề tài cấm kỵ giữa hai chúng tôi.
“Mới vừa rồi Duy Nhất có chuyện tìm em, cho nên……”
Tôi còn đang bận nói ra mấy lời nói dối kia, Đường Tống cầm tay tôi, nhẹ giọng nói –“Không có chuyện gì thì tốt” – nhìn anh thật trấn định, nhưng đôi tay kia, cũng lạnh như băng. Lạnh đến tôi có chút bất ngờ, là sợ tôi xảy ra chuyện sao?
“Về sau có ra ngoài, gọi điện thoại cho anh được không?” – Đường Tống hỏi.
Tôi gật đầu, là tôi sơ sót, không nên để cho anh lo lắng. Mấy ngày này, Đường Tống gầy đi không ít, tôi hiểu, anh đang lo lắng tôi sẽ làm ra chuyện gì, luôn ngày đêm chăm sóc tôi, tôi không nên làm cho anh lo lắng thêm như vậy.
“Sẽ không” – tôi nói – “về sau có ra ngoài, nhất định sẽ báo cáo với anh trước tiên”
Tôi cùng Đường Tống bên này đang phu thê tình cảm, chợt nghĩ đến Vĩ Vĩ sau lưng, quay đầu lại nhìn, Vĩ Vĩ đang nhìn chằm chằm chúng tôi, ánh mắt kia, có ý gì.
Tôi có chút lúng túng, liền nhờ Đường Tống hỗ trợ đem Vĩ Vĩ đến khoa ngoại băng bó vết thương. Trải qua kiểm tra, tất cả đều là ngoại thương, chỉ là trên tay có một vết thương cần khâu lại. Tôi lại tâm địa sắt đá, nhìn kim khâu vết thương xuyên thấu da thịt Vĩ Vĩ kia, trong lòng vẫn rất khó chịu.
Băng bó vết thương xong, Đường Tống hỗ trợ đi lấy thuốc, liền còn lại tôi và Vĩ Vĩ, tôi và Vĩ Vĩ đi đến hàng ghế trên hành lang ngồi.
“Vĩ Vĩ, thật cảm ơn anh” – tự đáy lòng tôi nói lời cảm ơn – “Không phải là vì chuyện hôm nay, mà còn vì tất cả những chuyện trước đây”
“Giữa hai chúng ta cần nói hai chữ này sao?” – Vĩ Vĩ nói.
“Quả thật không nên, nhưng trừ nói câu này, em còn có thể làm thế nào đây?”
“Em vẫn còn muốn ở cùng với anh ta sao?” – Vĩ Vĩ đột nhiên hỏi.
Tôi gật đầu.
“Anh không yên tâm, anh ta không bảo vệ được em” – con ngươi xanh lam của Vĩ Vĩ cuối cùng cũng dịu dàng một màu sắc trang nhã – “Ngay cả vợ mình mà cũng không thể bảo vệ, còn gọi là đàn ông sao?”
“Chuyện lần này không thể trách anh ấy” – tôi nghĩ, nói tiếp – “Hơn nữa, em cũng không có nhu nhược như vậy, cần người khác ngày ngày bảo vệ”
“Đại Khinh, em luôn luôn bắt chước người không ngoan như vậy, đứa nhỏ lúc khóc mới có đường mà ăn. Em cho tới bây giờ đều là tự mình chịu đựng, người ta nhìn cũng muốn tức giận, cũng làm cho người ta đau lòng” – Vĩ Vĩ nhẹ giọng nói.
“Em có thể chịu được, anh yên tâm” – tôi hướng phía anh ấy mà cười.
Vĩ Vĩ nhìn tôi, đến nỗi tôi cảm thấy sợ hãi, bất chợt, anh ấy một tay ôm chầm lấy tôi, dán sát vào ngực – “Đại Khinh, tại sao em cứ khăng khăng một mực như vậy, vì sao cứ khăng khăng hướng vào nơi sẽ làm mình bị thương mà đến, tại sao không cho anh cơ hội để bảo vệ em? Anh thật sự không chịu nỗi, có đôi khi thật muốn đem những tổn thương mà em gánh chịu đi giết hết