Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

ô đã biết thất thất bát bát. Lừa gạt cũng không thể được, tôi tiếp tục cầm cánh gà lên gặm, gặm một nửa, lại để xuống, nói – “Duy Nhất, cậu muốn tớ nói như thế nào? Chuyện này tớ không muốn suy nghĩ đến, mỗi lần nghĩ đến liền đau xé tâm, tớ cũng không phải Nguyệt Quang Bảo Hợp, không thể hướng về phía ánh trắng mà hô to “mít thơm”, sau đó hê một tiếng quay lại thay đổi chuyện quá khứ. Tớ cũng biết rằng, không đề cập tới chuyện này thì chuyện này sẽ không xảy ra, nó vẫn tồn tại, vẫn luôn tại đây, nhưng chúng ta không thể nói không sao, thì bắt nó đem ra ngoài, mỗi mồng một, ba mươi thì cúng tế nó được? Tớ xem hay không xem cậu là chị em trong lòng cậu rõ ràng nhất, cậu là một người hiểu chuyện, nếu tớ có điểm dị tâm, sớm bị cậu xé tan tác rồi, còn có thể tốt đẹp mà ở chỗ này sao?”
Một hơi nói, mắt nhìn thấy cổ họng Duy Nhất lăn qua lăn lại, trên không ra trên, dưới không ra dưới, kìm nén quá mức, thật lâu sau tức giận mới chậm rãi tan biến, tôi bên này đang bịt mũi đề phòng cô ấy tức giận, Duy Nhất chợt quay đầu đi, nửa ngày cũng không quay lại.
“Sao vậy” – tôi hỏi đến mấy lần, đứa nhỏ này cũng không xoay đầu lại, “núi không dựa ta, ta đi dựa núi”. Đứng dậy, mang dép vào, chạy tới nâng cằm cô hướng bên này tôi xoay lại, cư nhiên nhìn thấy mắt đứa nhỏ này hồng hồng, nén nước mắt.
Tôi có chút luống cuống, từ nhỏ đứa nhỏ Duy Nhất này chưa bao giờ khóc qua.
“Cậu đừng như vậy” – tôi nói.
“Tại sao không thể như vậy? Tớ không chịu được, Đại Khinh, tại sao cậu chịu khổ nhiều như vậy chứ? Hắn ta tại sao lại khi dễ cậu như vậy?” – Duy Nhất chợt khóc lên, nước mắt kìm nén kia, ào ào chảy ra.
“Này này này, tớ thật sự không sao, cậu xem, không phải tớ rất tốt sao? Đừng khóc, nhìn cậu như vậy, tớ rất khó chịu, thật” – Tôi ôm Duy Nhất, cảm giác toàn thân mình cũng theo cô mà run rẩy.
“Nhìn đi, bảo cậu không chịu nghe, nhất định đòi gả cho Đường Tống, người nhận thức lộn xộn, nếu không gả cho anh ta, trong lòng cậu sẽ khổ như vậy sao? Sẽ chịu cái tội này sao? Đại Khinh, cậu không uất ức, cũng phải để tớ uất ức? Cậu từ nhỏ đều như vậy, bị mẹ đánh hừ một tiếng cũng không hừ, còn nhìn tớ mà cười, còn nói là không sao. Đại Khinh, Đàm Duy Nhất tớ cái gì cũng không sợ, duy nhất chỉ sợ nụ cười kia của cậu, thật đau lòng” – Duy Nhất dứt khoát nằm sấp lên vai tôi, khóc bù lu bù loa.
“Duy Nhất, tớ thật sự không sao” – Tay chân tôi có chút luống cuống.
“Không cho nói không sao” – Duy Nhất hung hăng với tôi – “Tớ rất chán ghét cậu cậy mạnh như vậy?”
Tôi chỉ có thể không nói gì, yên tĩnh vuốt vuốt sóng lưng cô ấy, từng nhịp từng nhịp, hồi lâu, đợi cô ổn định, mới chậm rãi nói – “Duy Nhất, hãy nghe tớ nói, chuyện này, tớ đã muốn quên nó đi, không muốn ai nhắc tới, dù sao, đây cũng không phải chuyện tốt gì, đúng không? Nói thật, tớ cũng không phải cậy mạnh, dĩ nhiên, tớ cũng không thể chịu đựng được, vừa nghĩ tới Đường Tống tận mắt nhìn thấy sự việc kia, tớ liền không thể chịu đựng được. Nhưng mà có thể làm gì? Người sống trên đời, luôn có một số chuyện khó khăn cần chịu đựng, cũng không thể chuyển nó thành thuốc ngủ uống vào, nhắm mắt rồi xong. Tớ còn sống, Đường Tống cũng sống, tớ cùng anh ấy nguyện ý quên đi chuyện này. Không nói với cậu, chính là sợ cậu đi truy cứu, thật không có ý nghĩa, cậu ta đã bị trừng phạt, không cần phải đi dây dưa nữa, hiểu chưa?”
Thật vất vả, Duy Nhất mới nghe lời tôi nói …., gật đầu một cái.
Tôi bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì, - “Đúng rồi, làm sao cậu biết chuyện này” – tôi hỏi.
“Tìm thám tử điều tra, mặc dù Đường Tống lừa gạt rất tốt, nhưng mà sẽ luôn để lại dấu vết, hơn nữa, cậu có gì đó không đúng, tự nhiên cũng có thể hiểu được” – Duy Nhất giải thích.
Tôi lại nghĩ đến chuyện xấu nhất có thể, tiếp tục hỏi – “Vậy anh trai cậu, anh ấy cũng không biết chuyện này chứ?”
Duy Nhất không nói gì, một khi cô ấy không nói, tôi biết ngay chuyện này hỏng bét.
“Làm sao cậu để anh ấy biết chuyện này?” – Tôi tức giận nói.
“Chuyện này vẫn là anh ấy thuê thám tử điều tra, làm sao tớ có thể gạt được?” – Duy Nhất cũng rất uất ức.
“Cậu còn có chuyện gì chưa nói, nói hết ra đi” – Tôi nói.
“Cũng không có gì, chỉ là, anh ấy sáng nay tra ra được chỗ ở của Hòa Nhất rồi” – giọng Duy Nhất nho nhỏ lại.
Nghe xong lời này, lòng tôi nhất thời lạnh băng, lập tức gọi điện thoại cho Vĩ Vĩ, kết quả tắt máy, lần này tuyệt đối hỏng bét.
Vĩ Vĩ nhất định là đi tìm Hòa Nhất, giúp tôi báo thù rồi!






Việc cấp bách chính là phải đi tìm Vĩ Vĩ, tôi thật không biết anh ta dưới cơn nóng giận sẽ làm ra chuyện gì nữa? Vĩ Vĩ người này, tuy bình thường lành lạnh như băng, nhưng mà có chuyện quan trọng, cũng dám làm ra chuyện kinh thiên động địa.
“Thám tử ttư có nói cho cậu địa chỉ của Hòa Nhất không?” – tôi hỏi.
“Không có, tớ đã nói với cậu rồi, anh ấy một mực cùng thám tử tư liên lạc, về phần là ở đâu, tớ căn bản không biết” – Duy Nhất lúc này cũng có chút sốt ruột, hỏi, “Hỏng rồi, anh ấy không lẽ trong lúc xúc động lại l


Ring ring