Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.
g vẫn muốn nói, Hình Phong Phong vội chỉ tay về một phía nói có anh đẹp trai, bảo cô nhìn.
Ghế nằm đối diện hồ bơi bên kia, quả thật có mấy thanh niên tuấn tú cao ráo đi tới, hai người vừa nhìn vừa bình phẩm, nhìn thấy một gương mặt tuấn tú quen thuộc trong đó.
Người đó là Lăng Lạc An.
***
Nguy Đồng lên bờ được vài bước đã nhìn thấy Lăng gia công tử trong đám người đó. Anh cũng nhìn thấy cô, hoặc là nói, anh sớm đã nhìn thấy rồi. Khi cô còn đang bơi trong bể, ánh mắt anh đã dán chặt vào thân thể cô.
Bộ bikini màu vàng cam kết hợp với làn da nâu khỏe khoắn, cô giống như một con cá linh hoạt, thân hình vô cùng gợi cảm. Không phải chưa nhìn thấy người nào thân hình đẹp hơn, nhưng chỉ có cô là không giống.
Thấy cô quay đầu nhìn mình, anh xoay đầu lại, cười nói với đám người bên cạnh, cứ như cô chỉ là không khí vô hình.
Lúc này, Nguy Đồng cố gắng nhẫn nhịn nỗi giận trong lòng, nhưng cô không ngờ rằng hôm nay cô lại gặp anh ta lần thứ hai.
Địa điểm xảy ra sự việc là ở phòng ăn của câu lạc bộ. Ba người họ bơi xong, Nguy Đồng thấy chưa vận động đủ lại kéo hai người đến phòng thể hình phía trên nhà ăn chạy bộ. Hình Phong Phong và Tô Sung quả thật không chịu được nữa, liền xuống tầng dưới đặt phòng gọi đồ ăn.
Nguy Đồng tắm xong xuống tầng đã là một tiếng sau đó, sau khi bước vào mới biết mình nhầm phòng.
Ngồi hai bên chiếc bàn thủy tinh đen dài là những người lạ mặt, cô nói xin lỗi rồi xoay người định đi, nhưng lại va đầu vào người đàn ông đang đẩy cửa vào. Mùi nước hoa quen thuộc hòa với mùi khói thuốc lan vào mũi cô. Đối phương nắm chặt cánh tay cô, cô ngẩng đầu, quả nhiên đập vào mắt là gương mặt tuấn tú xuất trúng của Lăng Lạc An.
"Trùng hợp vậy!" Anh cười, thần thái nhẹ như mây, dường như chưa từng làm gì khiến cô hết ghét.
"Tránh ra!" Nguy Đồng đẩy anh ra, đi về phía cửa.
"Sao hôm nay người chú yêu thương vợ của tôi không đi cùng thím nhỉ?" Giọng nói có phần châm biếm truyền từ phía sau đến. Nguy Đồng dừng cánh tay định mở cửa. Cô đột nhiên cảm thấy bản thân nhẫn nhịn chẳng có ý nghĩa gì hết.
Cô buông lỏng ngón tay, đạp thật mạnh lên cửa, đi đến trước mặt anh, "Sao hả, muốn tôi động thủ trước mặt bọn họ sao?"…
***
Không khí trong phòng lập tức xôn xao, mấy người ngồi bên bàn ăn nhìn thấy mặt Lăng Lạc An biến sắc, lập tức biết điều từng người rời đi.
Cánh cửa mở rồi lại đóng, Nguy Đồng nhìn chằm chằm người trước mặt, bẻ khớp ngón tay, "Tôi biết quan hệ của anh và Lăng Thái không tốt, tôi cho rằng anh sẽ quang minh chính đại đấu với anh ấy, bất luận là thủ đoạn gì. Vấn đề giữa đàn ông chỉ nên dùng cách của đàn ông để giải quyết. Nhưng không ngờ anh lại ấu trĩ như vậy, đến bạn gái cũ của anh ấy cũng lợi dụng. Có phải anh quá vô liêm sỉ không? Lợi dụng phụ nữ là sở trường của anh sao?"
Ngữ điệu của Nguy Đồng rất lạnh nhạt, sự chán ghét hiện rõ giữa khoảng lông mày. Rõ ràng là mùa hè nóng bức, nhưng trong phòng chắc có điều hòa nên hơi lạnh lẽo. Một cái lạnh âm thầm lan ra trong cơ thể anh, như một con rắn nhỏ luồn lách vào máu, dần dần lan tới trái tim.
Người phụ nữ trước mặt mái tóc suôn dài, đi giày bệt, mặc quần sooc bò, áo phông ôm sát, hiện rõ từng đường cong trên cơ thể. Sự mềm mại của vùng ngực anh rất quen thuộc, đôi môi kia anh cũng quen thuộc. Anh còn nhớ rất rõ cảm giác chạm vào nhau tuyệt vời đó. Hình ảnh đáng yêu khi cô cười, biểu cảm lúc cô tức giận, tất cả anh đều nhớ rõ.
Lúc nói những lời đó với Hoàng San, đương nhiên anh hiểu sau khi cô biết được sẽ có phản ứng thế nào, anh chỉ không rõ bản thân mình khi đối mặt với phản ứng đó mà thôi.
Anh không nói, sự kiêu căng và giễu cợt trên mặt vẫn còn.
Biểu cảm đó làm Nguy Đồng thở dài lắc đầu. Đến bây giờ vẫn như vậy, anh ta quả là hết thuốc chữa rồi, "Trước đây tôi đã nói, chỉ cần anh nỗ lực, sẽ có một ngày thắng anh ấy một lần. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy bất luận anh làm gì, anh đều không thể thắng được anh ấy. Hai người là hai loại người khác hẳn nhau!"
"Vậy thì làm sao?" Lăng Lạc An đột nhiên mở miệng, sự giận dữ hiện rõ trong đáy mắt, "Người họ Lăng thì phải giống nhau sao? Lăng Thái là Lăng Thái, tôi là tôi! Không cần cô so sánh."
"Lợi dụng người khác thì làm sao? Cô cho rằng người khác thật thà cao sang lắm ư, ai chẳng có mục đích của mình. Tôi lợi dụng người ta, người ta lợi dụng tôi, đây vốn dĩ là thế giới lơi dụng lẫn nhau. Cô cho rằng cô thanh cao lắm sao? Trong mắt người khác, cô cũng chỉ là người phụ nữ vô liêm sỉ, vì tiền lợi dụng thân thể bám lấy hai chú cháu Lăng gia mà thôi!"
Nguy Đồng tức giận đánh ra một đấm. "Anh thật hết thuốc chữa rồi!"
Lăng Lạc An không né, trúng ngay một đấm giữa mặt, dẹp cả mặt, khéo miệng lập tức bị rách.
Anh cười khẽ, dùng ngón tay cái lau nhẹ vết máu, dùng đầu lưỡi liếm đi, "Lẽ nào tôi nói sai? Cô cho rằng cái vị trí chủ tịch hành chính Lăng Thị Lăng Thái còn làm được bao lâu? Không có chức vụ đó, Lăng Thái vốn chẳng là gì hết. Cô yêu tiền như vậy, tại sao không đến lấy lòng tôi? Tôi không tin, anh ta giỏi chuyện trên giường hơn tôi