Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
." Ánh mắt có mang dấu hiệu nguy hiểm.
Ngay sau đó, Nguy Đồng bị anh tóm lấy cổ tay kéo lại, đầu ngón tay dùng lực túm chặt chiếc cằm nhỏ của cô, người đàn ông lạnh lùng: "Cô luôn cho rằng thân thủ của tôi không bằng cô, đúng không?"
Nguy Đồng chau mày giằng ra, ngón tay trên cổ tay cô giống như đã bám rễ ở đó. Cô lật tay tóm được bàn tay đang nắm lấy cằm mình. Trong lúc giằng co cô thoát ra được, nhưng chỉ mấy giây sau, cô lại bị anh tóm chặt, lần này cô bị anh ấn ngã xuống chiếc bàn ăn ở đằng sau.
Còn chưa kịp giằng co, môi của người đàn ông đã bịt chặt miệng cô một cách thô bạo, đầu lưỡi vừa mở được miệng cô ra liền xông vào trong. Đúng thế, ngay từ đầu anh không phải là người yếu thế, lúc đó là vì muốn do thám trước nên mới giả vờ. Nhưng bây giờ không cần nữa, anh có thể làm theo ý mình.
Anh vốn có thể nói cho cô, anh lạnh lùng châm biếm, ánh mắt coi thường của anh, tất cả đều là vì để tâm cô.
Nhưng bây giờ anh mãi mãi sẽ không thừa nhận, cũng mãi mãi sẽ không để cô biết, sự tức giận của anh lúc này là vì một câu "không thể thắng" đơn giản của cô.
Thì ra anh lại để ý chuyện này.
Mùi thuốc lá nồng nặc từ lưỡi của anh xâm nhập vào họng cô, Nguy Đồng tức giận, xoay đầu tránh đi, đầu gối bắt đầu tấn công. Sau mấy đợt tấn công, cô phát hiện tốc độ và sức mạnh của Lăng Lạc An bây giờ hoàn toàn không giống trước đây, giống như anh nói, thân thủ của anh chưa bao giờ dưới cô. Những lần không địch lại trước dây, đều chỉ là anh giả vờ trước mặt cô mà thôi.
Trong phòng nhanh chóng biến thành một đống hỗn loạn, ghế đổ, bát đĩa đồ ăn trên bàn đều rơi xuống vỡ vụn.
Lúc phục vụ nhà hàng xông vào vì nghe tiếng động lạ, mới phát hiện hai người khách bên trong đang đánh nhau ác liệt. Một người học wushu và karate, một người học taekwondo và võ đối kháng, người phục vụ không thể khuyên giải được cuối cùng đành chọn cách gọi cho 110.
***
Đây là lần thứ hai Nguy Đồng vào cục công an, Lăng Thái vẫn xuất hiện nhanh như thường, sau khi sự việc giải quyết xong không nói gì, chỉ kéo cô rời đi.
Lúc gặp Lăng Lạc An ở hành lang, anh vẫn không nói lời nào, cho dù đối phương cười vuốt khóe môi ra hiệu anh để ý đôi môi hơi sưng của cô, anh vẫn giữ sắc mặt lạnh nhạt, yên lặng dẫn cô rời đi.
Lúc Nguy Đồng đóng cửa xe, mới phát hiện khớp ngón tay cô ngấm ngầm đau.
Đánh nhau là việc tác động lực lẫn nhau, đối phương đau, cô cũng sẽ đau như vậy.
Ngoài ngón tay, môi cũng có chút sưng tấy, lúc này mới nhớ ra chuyện bị cưỡng hôn, đang muốn soi gương chiếu hậu, Lăng Thái đã vươn người tới thắt dây an toàn cho cô.
Thắt xong, anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua môi cô, có phần lạnh lùng. Anh không nói gì, nhanh chóng khởi động xe.
Bí Kíp Cưa Chồng Bước Thứ Nhất
"Đi đâu?" Nguy Đồng vẫn cố gắng nhìn vào chiếc gương chiếu hậu, nhưng đáng tiếc trời quá tối nên không nhìn thấy gì.
"Tối nay em đã ăn gì chưa?" Anh hỏi lại cô.
"Em chưa."
Anh gật đầu, "Vậy đi ăn trước đã."
Anh vẫn luôn là người mâu thuẫn như vậy, vẫn luôn dùng một nét mặt lạnh lùng, điềm nhiên, để làm những việc khiến người khác cảm thấy ấm áp vô cùng. Trong lúc này, Nguy Đồng nghĩ, có lẽ anh vốn là một người dịu dàng, ấm áp như vậy, nhưng chỉ vì một số nguyên nhân nào đó, khiến anh không thể không làm ra vẻ lạnh lùng, vô tâm như bây giờ.
***
Đang suy nghĩ đoán già đoán non thì Lăng Thái bỗng nhiên thì thầm vào tai cô, "Há miệng ra." Giọng nói thật dịu dàng, trầm ấm nhưng lại mang theo một mệnh lệnh không thể làm trái, cô bất giác làm theo, một miếng sashimi tươi ngon được đưa thẳng vào miệng cô. Miếng cá đó đã được chấm gia vị, mà không, phải nói là đã được chấm quá nhiều gia vị, lượng mù tạt nhiều quá mức cần thiết khiến cô cay muốn khóc.
Mà sự thật thì, đúng là cô đã chảy nước mắt thật. Cay quá là cay!
Cứ nghĩ anh chấm quá tay, nhưng khi quay đầu lại, cô thấy anh đang bụm miệng cười rồi nháy mắt nhìn cô, đáy mắt anh ánh lên sự đắc ý sảng khoái, anh khoái chí hỏi, "Có ngon không?"
"Anh... Đồ xấu xa! Anh cố tình pải không?!" Nguy Đồng bóp chặt mũi, khó khăn lắm mới nuốt trôi được miếng cá đó.
Lăng Thái vờ như không hay biết gì, anh gắp thêm một miếng cá nữa đưa tới bên miệng cô: "Ngoan, há miệng ra nào!"
Cô lập tức gạt sang một bên, "Em không ăn!"
"Nguy Đồng." Cùng với tiếng gọi đó, đáy mắt anh bỗng trở nên xa xăm khó đoán. "Em có biết hôm nay trước khi tới đồn công an, anh đang làm gì không?"
"Anh đang làm gì?"
"Anh đang bàn về dự án đầu tư sắp tới với ông chủ tập đoàn Hạ Huy, nếu thành công thì trong tương lai, dự án này có thể mang lại cho tập đoàn Lăng Thị chúng ta một khoản lợi nhuận dài chín con số." Cánh tay còn lại của Lăng Thái nhẹ nhàng lướt qua môi Nguy Đồng, giúp cô lau đi vết xì dầu còn vương trên đó, động tác nhẹ nhàng như không. "Nhưng cuộc đàm phán còn chưa kết thúc, thì anh đã đứng dậy bỏ đi giữa chừng, em có biết điều đó có nghĩa là gì không?"
"Có nghĩa là Lăng Thị rất có thể sẽ mất đi vụ làm ăn này..."