Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

ay cả hai người đang ngồi bên quầy ba ngoài phòng kính cũng đã phát hiện ra sự việc.
Lăng Lạc An biết cô nhìn thấy anh, dưới ánh đèn mờ ảo trong quán bar, anh vẫn nhìn rõ nụ cười trên gương mặt cô, vẫn đáng yêu và quyến rũ như ngày nào. Người đàn ông bên cạnh không biết đã nói với cô điều gì, ban đầu cô khẽ nhíu mày, nhưng sau đó vẫn đồng ý. Sau đó, hai người đi về phía anh. …
Chính trong giây phút anh thất thần đó, có cái gì tiến tới gần anh, anh quay đầu lại, chỉ nhìn thấy ánh mắt hãi hùng của những người khác, Vu Tư Nguyên sắc mặt tái mét, tất cả những người ở đó, đều không ai ngờ rằng, anh không tránh cú đó.
Bị thương rồi sao? Anh đưa tay lên một cách vô thức, một dòng máu tươi đang chảy. Trong lúc đó, không biết tại sao, anh nhớ lại lúc trước cô cũng đã từng đỡ thay cho anh một chai rượu.
Sau đó, cơn đau tràn ngập cơ thể anh.
***
Mười hai giờ đêm trong hành lang bệnh viện, Nguy Đồng nhìn thấy Lăng Tĩnh Ưu đang vội vàng đi tới, mẹ Lăng thiếu gia không thấy đâu, nhưng cô con dâu hờ này thì tới thật là nhanh.
Đối phương nhìn thấy Nguy Đồng, sắc mặt không tốt lắm, rõ ràng là bộ dạng chạy tới để hỏi tội cô.
Nguy Đồng lập tức nấp sau Nhược Thần, đẩy sự việc cho anh giải quyết. Dù gì thì cũng là do anh thích lo chuyện bao đồng, cô không có hứng đối mặt với Lăng Tĩnh Ưu. Sau sự cố lần này, Nguy Đồng nghĩ phải nói cho Nhược Thần tất cả mọi chuyện về Lăng Lạc An, đồng thời kêu anh nhớ kỹ hai người này, tránh phiền phức về sau.






Đợt Sóng Gió Ngầm
Lăng Tĩnh Ưu chắc là nóng ruột vì vết thương của Lăng Lạc An, lạnh lùng trừng mắt nhìn Nguy Đồng rồi vào phòng cấp cứu.
Vốn chỉ là ra ngoài chơi, ai ngờ lại phải vào bệnh viện. Nguy Đồng cảm thấy hơi đói, nghe thấy Nhược Thần rủ đi ăn đêm, liền vội đồng ý. Chưa đi được vài bước, điện thoại trong túi bỗng đổ chuông.
"Em còn chưa về à?" Giọng đàn ông nói khẽ.
"Em đi ăn đêm xong rồi về." Nguy Đồng không muốn nói đến chuyện của Lăng Lạc An, nhưng cô không ngờ anh lại chủ động gọi điện. Cô cho rằng nếu ra ngoài không để ý đến chuyện gì, anh chắc chắn sẽ tức giận, sau đó sẽ chiến tranh lạnh. Bây giờ nghe điện thoại của anh, tảng đá trong lòng như được trút bỏ, cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Bây giờ thì hay rồi, ra ngoài với sư huynh giống như làm chuyện gì mờ ám vậy! Cô rất không thích cái cảm giác đó, trong lòng cô, không muốn Nhược Thần bị thiệt thòi.
"Không cần đâu, ăn xong đại sư huynh sẽ đưa em về nhà. Cho dù không đưa về, em cũng có thể cùng anh ấy về nhà ngủ." Cô nghĩ một lúc rồi nói tiếp, "Gần đây anh bận rất nhiều việc ở công ty, nên nghỉ ngơi sớm đi, không cần đợi em."
Đầu dây bên kia không có tiếng nói gì.
Nguy Đồng không nhịn được "Alo" một tiếng, Lăng Thái ở đầu dây bên kia mới chậm rãi nói, "Tùy em."
Chỉ hai chữ đơn giản, không biết có cảm xúc gì, nhưng rất lạnh lùng. Nói xong anh cúp máy.
Nhìn Nguy Đồng thần thái không ổn lắm cúp máy, lⓔNhược Thần giơ tay vuốt tóc cô, "Sao thế, anh ấy thật sự giận rồi à? Vậy chi bằng bây giờ anh đưa em về."
"Không cần, em đói rồi, đi ăn thôi."
"Thật sự không sao?" Anh nhìn cô cười.
"Không sao." Cô thở dài "Anh ấy là như vậy, chỉ một bộ dáng đó từ sáng đến tối, cũng không biết trong lòng rốt cuộc đang nghĩ gì."
"Anh ấy có chút chênh lệch tuổi tác với em, lại là người làm kinh doanh, kiến thức trải nghiệm tâm trí của hai người không cùng một tiêu chuẩn, có sự khó hiều là chuyện bình thường." Nhược Thần chỉ lắc đầu cười, đôi tay to xoa tóc cô.
"Em đấy, không nói năng gì kết hôn, lẽ nào những chuyện này em chưa từng nghĩ tới?"
Nguy Đồng bị một lời trúng tim đen, nhưng quả thật cô ngại nói với Nhược Thần rằng vì Lăng Thái theo đạo, sau khi bị cô chiếm đoạt chỉ còn cách kết hôn.
Những lời anh nói quả thật có lý, Lăng Thái và cô, thật sự là hai người không cùng thế giới.
Ngoài sự khác biệt tuổi tác, các mặt khác cũng không tương đồng. Cá tính, sở thích, tính khí. Cô lớn lên cùng một đám con trai, thô lỗ phóng khoáng, ăn to nói lớn. Còn anh, lại quá nội tâm, quá trầm tư.
Chuyện đau đầu Nguy Đồng không muốn nghĩ đến nhiều, vì thế khoác tay Nhược Thần, tỏ ý mình đã đói rồi, thúc giục anh mau chóng rời bệnh viện đi tìm nơi ăn đêm.
***
Tối đó Nguy Đồng về chung cư, Nhược Thần kiên quyết đòi đưa cô về, đến Thanh Phong Vọng Sơn đã là hai giờ sáng.
"Tầng mấy?"
"Tầng cao nhất."
Trong bầu trời đêm, anh ngẩng đầu nhìn lên đỉnh tòa nhà, cao bốn lăm tầng, khoảng cách như vậy gần như đã tiếp xúc với bầu trời.
"Cao thật đấy!" Anh nói khẽ.
"Đúng thế, phòng khách có một ban công làm bằng kính, đứng bên trên giống như đang lơ lửng. Trợ lý của Lăng Thái - Lục Lộ nói, lúc thiết kế căn nhà, lại làm một chỗ như thế đều là vì Lăng Thái mắc chứng sợ độ cao. Càng là thứ anh ấy sợ, anh ấy càng bắt bản thân đối diện. Tâm lý tự ngược đãi tiêu chuẩn đúng không?" Nguy Đồng cười, híp mắt lại.
Lúc nghe cô nhắc đến Lăng Thái, anh không nói một lời nào.
Về đến chung cư, Lăng Thái quả nhiên đã ngủ