Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

ngấu nghiến môi cô, thỉnh thoảng còn cắn nhẹ. Gáy bị nắm chặt, ép cô chỉ có thể ngẩng đàu, cơ thể dính chặt vào anh.
Nhiệt độ của làn da đối phương nhanh chóng xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng mùa hè, cô khẽ mở miệng gọi anh, đầu lưỡi thuận thế đẩy vào trong, quấn lấy lưỡi cô thật chặt.
Đợi khi môi cô được thả ra, đã là chuyện mười phút sau, và cô đã bị đè xuống sô-pha.
Nhờ ánh tẳng mờ áo chiếu qua cửa sổ, Nguy Đồng cuối cùng cũng nhìn rõ người đàn ông bên trên. Vẫn là vẻ đẹp trai nho nhã trước đây, vẫn vẻ tuấn tú sạch sẽ trước đây, nhưng đã nhuốm màu ham muốn.
Lăng Thái như vậy có chút xa lạ. Nhiều ngày qua, anh hầu như chỉ có thể khống chế nhu cầu về một mặt nào đó. Một con chiên ngoan đạo, quá bình tĩnh, quá nội tâm.
Cô không hiểu nguyên nhân lắm, cũng không muốn suy nghĩ về điều đó.
Môi và tay anh đặt ở khắp nơi, thậm chí có phần hơi hỗn hào. Áo của người phía trên cởi ra, làn da của đàn ông trong bóng đêm như một viên ngọc bóng mượt, đường nét nho nhã mà bạo lực, muốn ăn tươi nuốt sống.
"Có nhớ anh không?" Âm thanh phát ra từ cổ họng anh trong không gian yên tĩnh chói tai khác thường.
"Vâng..." Nguy Đồng cắn môi, phát ra tiếng rên nhỏ không tự chủ được dưới những động tác của anh.
"Thật là ngoan..." Màn dạo đầu của Lăng Thái rất tỉ mỉ, thăm dò cơ thể cô, không hề vội, đùa nghịch ở những nơi mẫn cảm. Rõ ràng là muốn nhưng nhẫn nhịn xem cô đầu hàng trước.
Cuối cùng cô không nhịn được chủ động bám lấy cơ thể anh, nhẹ nhàng gọi, "Lăng Thái..."
"Ừ!"
"Ông xã..." Cô vội đổi xưng hô, ôm chặt anh, ý bảo anh hãy chủ động triệt để hơn một chút.
Người phía trên cười khẽ nói nhỏ, "Lần nào cũng như vậy, em là mèo à..."
"Em không phải..." Lời nói bị ngắt quãng,[d☺n'> người đàn ông thở nhẹ chau mày khống chế chừng mực. Lúc này, đối với bất kỳ người đàn ông nào, nhẫn nhịn là chuyện rất đau khổ. Cho dù như vậy, anh vẫn không muốn làm đau cô.
Cảm thấy cô cuối cùng đã thả lỏng cơ thể, anh mới bắt đầu dùng lực, từ từ hành động.
***
Nguy Đồng cả tối chỉ uống nửa ly rượu, đầu óc vô cùng tỉnh táo. Sự tỉnh táo này đủ để từng tế bào của cô cảm nhận rõ ràng những động tác cơ thể anh trên người mình.
Dần dần bắt đầu nhanh thêm, hơi thở anh thêm phần nặng nhọc, rơi một giọt mồ hôi trên trán. Môi khóa chặt môi cô, sau đó xuống dưới cổ, vừa hôn vừa cắn, dường như bắt đầu có chút mất kiểm soát. …
Tiếng rên khẽ của cô dần to hơn, giống như đang phản đối sự thô bạo của anh.
"Ngoan, nghe lời nào..." Giọng nói mang theo tiếng thở, nhưng động tác không hề giảm chút nào, nắm lấy cổ tay cô ấn xuống sô-pha, tiếp tục càng mạnh mẽ hơn.
Sự tấn công mạnh mẽ khiến Nguy Đồng quay cuồng, cơ thể nóng như đang bị lửa đốt.
Cô ngẩng đầu, tìm môi anh, rất nhanh chóng hai người hôn nhau...
Lúc lần thứ hai, Nguy Đồng bám cánh tay anh, đòi anh đổi động tác, cô muốn ở trên anh ở dưới. Những ký ức sau khi uống rượu trước đây hiện lên, cô nheo mắt cười, kéo cổ anh, hôn chặt.
Người đàn ông phía dưới hô hấp hỗn loạn. Hôn xong, Nguy Đồng cố ý bất động, trong đêm tối nhìn vào mắt anh hỏi anh có thích không? Anh không nói gì, ôm lấy eo cô, lấy hành động thực tiễn làm đáp án...
Trời đã về khuya!






Anh Cũng Chỉ Là Một Người Đàn Ông
Người ta thường nói, xa cách khiến tình cảm thắm thiết hơn.
Cuối cùng thì bây giờ Nguy Đồng cũng hiểu được ý nghĩa của câu nói đó.
Sáng hôm sau, Nguy Đồng nằm dài trên giường chẳng buồn dậy, cũng không có ý quay về Nguy gia. Khi ông Nguy gọi điện tới hỏi thì cô vẫn đang nằm trên giường, ngại ngùng nói tạm thời sẽ không về nhà ở nữa. …
Tuy ông Nguy cũng cảm thấy hơi cô đơn, nhưng nói cho cùng thì tình cảm giữa con gái và con rể thắm thiết là chuyện tốt, hơn nữa ông cũng đang mong có cháu ngoại để bế, nên chỉ dặn dò cô có thời gian thường xuyên về nhà ăn cơm.
"Đúng vậy." Nguy Đồng nghĩ một lúc, rồi nói tiếp, "Đại sư huynh rất thương em, đối với em vô cùng tốt."
Lăng Thái rời mắt khỏi chiếc máy tính, nhìn về phía cô, "Em không cảm thấy, tốt một cách quá đáng sao?"
"Anh ấy tốt với em không phải rất tốt sao?" Nguy Đồng nhìn chăm chú Lăng Thái, "Không lẽ anh muốn đại sư huynh đói xử tệ bạc với em?" Cô có chút khó chịu, quay người tính bỏ vào phòng, nhưng giọng nói của Lăng Thái vẫn vang lên nghe rõ mồn một, câu nói khiến Nguy Đồng không hiểu lắm, "Anh ta là một người đàn ông."
Đương nhiên là đàn ông rồi, không lẽ là phụ nữ sao?
Nguy Đồng không thèm bận tâm tới anh nữa, tắm rửa xong cô lên giường chơi game.
Sau đó Nguy Đồng vẫn ra ngoài dạo chơi cùng Nhược Thần như bình thường. Lăng Thái tuy rất bận, nhưng vẫn nắm rõ lịch trình của cô như lòng bàn tay, cũng chưa từng nói điều gì.
Cô cho rằng sự không vui do đoạn đối thoại liên quan đến Nhược Thần này của hai người chỉ là ảo giác của cô. Mãi cho tới hôm nay, khi cô cúp điện thoại chuẩn bị tới quán rượu gặp Nhược Thần, thì Lăng Thái ngoài phòng khách liền lên tiếng, "Không được đi."
"Anh đang nói chuyện với em sao?"