watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/663 lượt.

on gái cá tính độc lập, còn không quên dặn đi dặn lại Đường Diệp Trạch, tuyệt đối đừng đem người đứng chủ mưu phía sau lộ ra, lúc này lại không đánh mà khai.
“Cha. . . . . . Cha biết Đường Diệp Trạch? Cha. . . . . .”
“Mau vào đi, lập tức sắp ăn cơm rồi, không biết trong nhà sẽ có khách đến, cha phải đi xào hai món ăn. . . . . .” Cha Liêu không nhìn con gái đang dò hỏi, muốn mời Đường Diệp Hoa vào phòng khách nhỏ ngồi.
“Bác quá khách khí.” Đường Diệp Hoa dĩ nhiên nhìn ra có kỳ hoặc trong đó, nhưng mà mục đích anh đi thăm là vì chứng minh anh thực lòng đối với Liêu Bắc Bắc, những chuyện khác sau đó tự có đáp án.
Liêu Bắc Bắc đuổi theo mẹ đi vào phòng ngủ, muốn hỏi cho rõ ràng, mẹ lại nói muốn tìm đồ nên gọi cô đi trước phòng khách tiếp khách, cô liền quẹo vào phòng bếp, phịch một tiếng, cha đóng lại cửa phòng bếp.
Cô mê mang nháy mắt mấy cái, nhìn bộ dạng cha mẹ chột dạ nhất định là biết Đường Diệp Trạch, cho nên, cô đi tới phòng khách, nhìn về phía Đường Diệp Hoa, dò hỏi: “Đường Diệp Trạch lúc học lớp mười và lớp mười một, là học ở trường nào? “






Anh Chờ Em, Nếu Như Có Thể
Đường Diệp Hoa nhấp một miếng trà, nhớ lại chốc lát, nói: “Anh nhớ được hình như là. . . . . . lớp mười một học ở Dục Tường. Là một nhà sơ trung học đệ nhị cấp nhất thể trọng điểm trường học, nhưng mà Diệp Trạch tốt nghiệp trung học đệ nhất cấp sau liền lựa chọn ra nước ngoài học.”
Vậy bọn họ không phải là ở cùng một trường học, nhưng mà điều này cũng không kỳ quái, kỳ quái chính là thái độ của ba mẹ, ba ba tựa hồ đối với Đường Diệp Trạch ấn tượng rất sâu, mà mình cũng báo cho trong nhà tên chỗ làm mới của mình là điền sản Đường thị. Mặc dù ba ba luôn là nói đi xông xáo, đây là thiên hạ của những người trẻ tuổi của các con, nhưng mà theo cô hiểu rõ đối với ba ba, ba ba nhất định sẽ tìm hiểu một phen chỗ làm mới của cô, nói cách khác, ba ba nhất định biết vị chủ tịch của công ty họ tên là gì.
Vậy chứng minh. . . . . . Liêu Bắc Bắc nhìn trời, đây tột cùng là chuyện gì xảy ra a?
Trong phòng bếp, cha Liêu hoả tốc bấm điện thoại cho Đường Diệp Trạch.
Tiếng gõ cửa liên tiếp dồn dập đem suy nghĩ của cha Liêu kéo trở lại.
“Ba, ba không phải là đang trò chuyện cùng Đường Diệp Trạch chứ? Con vẫn không gọi được điện thoại cho anh ta.” Liêu Bắc Bắc nghĩ đi nghĩ lại có cái gì đó không đúng, càng nghĩ trong lòng càng khó chịu, chẳng lẽ Đường Diệp Trạch không phải vì cảm thấy cô không tệ mới chủ động cùng mình làm bạn bè sao?
Đường Diệp Hoa đứng nghiêm ở phía sau Liêu Bắc Bắc: “Không muốn nói tất có nguyên nhân không muốn nói, em trước giữ bình tĩnh đã.”
Liêu Bắc Bắc bĩu môi, nhất định là có âm mưu, cái cảm giác không biết chút gì cả khiến cô rất khó chịu.
Trên bàn cơm, cha Liêu mẹ Liêu bảo Đường Diệp Hoa ăn nhiều một chút, hơn nữa mỗi lần thấy Liêu Bắc Bắc mở đôi mắt thật to nhìn họ thì liền thu liễm nụ cười.
Liêu Bắc Bắc ở trong lòng tức giận, cho nên sức đặt chén xuống không nặng không nhẹ, cha Liêu lập tức biến thành ủy viên nghành giáo dục.
“Bạn học Liêu Bắc Bắc, ở trên bàn cơm dằn mâm sán chén còn giống cái gì?”
“Cha, mẹ, con ăn no.” Cô nhẹ nói.
” Sừ hòa nhật đương ngọ, hãn tích hòa hạ thổ (*), không cho lãng phí.”
(*) vào giữa trưa, người nông dân còn phải cấy mạ, nhổ cỏ, mồ hôi không ngừng rơi trên mảnh đất màu mỡ, có ai biết được trên mâm cơm chúng ta, thấm đẫm bao nhiêu sự cực khổ của người nông dân
“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc như chạm phải tia điện cúi đầu tạ lỗi, nhẹ nhàng nâng lên chén cơm, cố gắng nuốt cơm.
Mẹ Liêu ở dưới đáy bàn đá bạn già, con gái đều đã hai mươi lăm tuổi rồi, ở trước mặt khách nhân cũng phải chừa mặt mũi cho con gái.
Đường Diệp Hoa nhìn ở trong mắt, trong lòng có thêm một tia bất đắc dĩ. Anh rốt cục nhìn ra sự hèn yếu trong tính cách của Liêu Bắc Bắc từ nơi nào mà ra, đừng nói chính diện phản bác, giờ phút này cô ngay cả thở mạnh cũng không dám thở.
Anh thông qua nói chuyện ngắn gọn với nhau, rất nhanh cho ra kết luận —— cha Liêu ở nhà nói một sẽ không hai, làm người cực nghiêm khắc, tuyệt không phải tiểu dân nịnh nọt phố phường. Đường Diệp Hoa ngược lại cảm thấy khó khăn, anh vốn đang tính toán ngày hôm nay sẽ cùng Liêu Bắc Bắc xác lập quan hệ, nhưng giờ phút này tất nhiên là thời cơ không đúng.
Sau khi cơm nước xong, Liêu Bắc Bắc bị cha Liêu gọi vào phòng ngủ phát biểu, đại khái nội dung chính là bán hàng tốt không làm, tại sao phải làm thư ký? Liêu Bắc Bắc đều chi tiết khai báo, Đường Diệp Hoa tạm thời thiếu một nhân viên nên cô mới làm, sau này cô vẫn phải trở về bộ bán hàng.
Cha Liêu thổi thổi lá trà trên chén, nói: “Ba ba biết Đường Diệp Trạch, nhưng không có nghĩa là con có thể đi cửa sau. Làm đến nơi đến chốn mới là căn bản để làm việc thành công.”
“Con đã biết.” Liêu Bắc Bắc thẳng tắp đứng ở trước mặt cha Liêu.
“Ba ba sẽ báo cho Đường Diệp Trạch nghiêm khác quản giáo đối với con, người nếm trải được khổ đau, mới là nhân thượng nhân.”
“Con hiểu.” Liêu Bắc Bắc