Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Anh Là Ai

Ông Xã Anh Là Ai

Tác giả: Vi Lộ Thần Hi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.

ta nhiều như thế chứ?! Thiên Thụ cố gắng ngẩng cao đầu, cũng hểnh mũi lên. “Chi bằng chúng ta tìm người nào đó nhận xét xem bức hình thế này có thể nâng cao lượng tiêu thụ của tạp chí không?”
“Được!”, mỹ nữ họ Đan cũng trả lời rất nhanh chóng.
Thế là Thiên Thụ cầm tấm hình mỹ nữ họ Đan chụp, đến thẳng phòng biên tập, tìm một cái máy tính để đăng lên mạng. Cô nghĩ ngợi xem nên gửi cho ai? Đúng rồi, lần trước ở máy tính trong phòng làm việc ở nhà, cô có nhìn thấy địa chỉ email của Boss Viên, tuy biết anh rất ư bận rộn, nhưng về tòa soạn mà Vân Thượng đầu tư, chắc cũng được xem là việc công chứ?
Thiên Thụ viết:
Boss à, “Phụ nữ online” đã xem xét ý kiến của Vân Thượng về lượng tiêu thụ giảm sút, nên quyết định tiến hành thay đổi toàn bộ phong cách. Đây là file bìa tạp chí, xin anh xem qua.
Tổng biên tập Hạ Thiên Thụ.
A ha, đủ chuyên nghiệp, đủ nghiêm túc rồi nhỉ? Cô không vì mối quan hệ kỳ lạ giữa cô và anh, mà viết quá cẩu thả được.
Đính kèm hình xong, Thiên Thụ vẻ mặt trịnh trọng bấm nút gửi.
Biên tập viên trong phòng đều tò mò vây quanh, mọi người đều nhìn những tấm hình đó, nhưng vì ngại có mỹ nữ kia đứng cạnh nên tất cả đều ngậm miệng không nói gì.
Hai phút sau, máy tính “tít tít” một tiếng, có email.
Boss Viên phê chuẩn thật nhanh, quả nhiên rất ra dáng Boss lớn.
Bạn Thiên Thụ hứng chí bấm mở email, tất cả biên tập và mỹ nữ họ Đan đều túm tụm lại rất hồi hộp.
Email mở ra.
Mọi người lập tức hoá đá.
Ngay bên dưới email nghiêm túc mà Thiên Thụ viết, chỉ có hai chữ cái rất to, rất to, rất chói mắt:
N, O.
N, O, N, O, NO… Ồ ha ha, đúng là phong cách của Boss Viên, không nói thừa chữ nào. Hai chữ cái này thực sự kỳ diệu, thực sự chuyên nghiệp, thực sự là kinh điển của việc chỉ hiểu được mà không diễn tả được đây mà!
Thiên Thụ ngồi trước máy tính, miệng toét ra cười.
Cô chưa từng như giờ phút này, yêu cái việc ít nói kiệm lời của Boss Viên chết đi được!
“Này, kết quả cô thấy rồi đấy!”
Mỹ nữ họ Đan sắc mặt vụt tái nhợt, căm hận giậm đôi giày cao gót. “Hừ, tôi không tin!”
Cô nàng kiêu căng đó phẫn nộ lôi ra một cái USB, cắm vào máy tính, “Gửi cái này đi! Đây là thời trang thịnh hành nhất Âu Mỹ, cho dù chúng ta không làm phi chủ lưu thì cũng nhất định phải làm cái này!”
Ôi trời, đúng là tinh thần bất khuất!
Thiên Thụ mở những tấm hình đó ra xem…
Ánh vàng rực rỡ chói cả mắt!
Tóc vàng kim, mắt đánh màu vàng kim, móng tay vàng kim lại thêm bộ váy áo vàng kim. Đây là thời trang thịnh hành nhất, mới nhất ở nước ngoài? Lừa gạt người ta hả, đây rõ ràng là Hoàng Kim Giáp mà!
Bạn Thiên Thụ nhệch miệng ra nhìn mỹ nhân kia.
Mỹ nhân lại giậm chân, kiêu ngạo nói, “Gửi!”
Được!
Thiên Thụ cũng không chùn tay, rất hào sảng nhấn nút gửi.
“Tít tít”.
Chưa bao lâu sau, email lại tới.
Thiên Thụ mở email.
Lần này càng khiến mọi người bất ngờ hơn, đó không phải thư trả lời cho thư của Hạ Thiên Thụ, mà là email mới, trên màn hình chỉ có hai chữ thật lớn:
XX
Chỉ có cô biết rõ hàm nghĩa của hai chữ XX này, XX của Boss Viên thể hiện sự bài trừ quyết liệt ở mức độ cao nhất đối với việc nào đó, chẳng hạn “bảng tiêu chuẩn mẹ hiền vợ đảm” mà anh đưa cho cô. Phải biết khi Boss Viên viết đầy XX lên đó là đã mang tâm trạng bi phẫn đến nhường nào, đến độ viết rách cả giấy cơ mà!
Mọi biên tập viên đều nhìn nhau.
Mỹ nữ họ Đan cảm nhận được vẻ bất mãn của Boss Viên, lại nhìn thấy cái mặt toe toét cười của Thiên Thụ đang ngoẹo đầu nhìn cô ta thì lửa giận phừng phừng, đạt đến đỉnh điểm.
“Hừ, tôi không tin đấy!” Cô ta giận dữ, liền quay về studio, lấy tác phẩm đoạt giải cao nhất của nhiếp ảnh gia, lại ném cho Thiên Thụ. “Gửi!”
Ô hô! Quả nhiên là siêu nhân chuyên tiết lộ đời tư, càng chiến đấu càng anh dũng! Nhưng kiểu chiến đấu liều mạng này, thật sự là phải xem xem đối phương là ai mới được. Boss Viên đó mà, mỹ nữ họ Đan chưa từng lĩnh giáo sự lợi hại của Boss Viên rồi!
Thiên Thụ nhìn bức hình mỹ nữ áo lụa đứng dưới trăng trên sa mạc không khác gì đang thấy mỹ nữ anh dũng chiến đấu mà bấm nút gửi.
Lần này không tới hai phút.
Mới một phút, di động của cô bỗng đổ chuông.
Thiên Thụ vội cầm lên, vừa nghe vừa nhìn máy tính.
Trong điện thoại vẳng ra một giọng nữ rất dễ nghe. “Thưa tổng biên tập Hạ, tôi là trợ lý đặc biệt của văn phòng tổng giám đốc Vân Thượng, tôi họ Phương. Lần trước chị đến tiệc tối… Khụ… Cái đó, vừa nãy tổng giám đốc dùng điện thoại nội bộ ra lệnh cho tôi…”
“Hử? Lệnh gì?”, Thiên Thụ có chút tò mò. Chuyện cũ không cần nhắc tới, điều cô tò mò là tại sao Boss Viên không gọi cho cô mà lại là trợ lý đặc biệt của anh gọi tới?
Trợ lý Phương rất khó xử, cứ ấp úng trong điện thoại, “Cái đó… Tổng giám đốc vừa nói với tôi… Đợi khi kỳ báo mới của chị phát hành… Bảo tôi thay mặt công ty Vân Thượng tặng một… một… Ừm, tặng một thanh bảo kiếm cho chị.”
“Hả? Bảo kiếm?”, Thiên Thụ lần này chẳng hiểu mô tê gì. “Bảo kiếm gì? Thượng phương bảo kiếm của công ty Vân Thượng?”
Trợ lý Phương bên kia vạch đen đầy mặt, khó xử v