Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Vi Lộ Thần Hi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
ận khí những ba lần rồi mới lấy hết sức, nói, “Tổng giám đốc nói tặng bảo kiếm có nghĩa là đợi khi kỳ báo mới tệ hại của các chị phát hành rồi thì chị tự chém bay luôn đi ạ. Amen!”
Cạch tút tút tút tút…
Thiên Thụ giơ điện thoại lên.
Trên đầu bay qua vô số những sinh viên kêu “quạ quạ”.
Phòng biên tập ngưng đọng trong mười giây.
Tổng biên tập Hạ Thiên Thụ quay sang nhìn đám biên tập đang vây quanh…
Mọi người lập tức đứng dậy.
“Bản thảo chị vừa nói phải thêm yếu tố xxx vào, phải không?”
“Đúng rồi đúng rồi, tác giả kia viết không hay lắm, cô sửa lại lần nữa đi.”
“Tranh minh hoạ lát nữa là xong, phòng mỹ thuật của chúng ta vẫn đang sửa…”
“Được rồi được rồi, chúng tôi có thể đợi mà.”
…
Rồi giả bộ bận rộn bỏ đi hết.
Thiên Thụ cầm điện thoại, nhìn đại mỹ nữ Đan Lâm gần như cứng đờ.
Mỹ nữ kia vẻ mặt như sáp, nhưng trong đôi mắt đen nhánh là ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy.
Bạn Thiên Thụ nhìn cô ta, giữ tư thế cầm điện thoại. “Đại mỹ nữ à, cô đừng mang vẻ mặt như thế. Thật ra, du học từ Châu Phi về cũng không phải chuyện mất mặt gì đâu. Tôi hiểu được mà. Amen!”
Mỹ nữ họ Đan tức phát ngất.
Tổng biên tập Thiên Thụ sướng tới muốn nội thương, hóa ra chọc tức người khác lại vui đến thế, chẳng trách Boss Viên cứ thích chọc tức cô. Nhìn mỹ nữ kia cáu đến nỗi muốn nhảy nhổm cả lên, lại không cách nào phát điên với cô, thực sự là quá sướng!
Nhịn cười, Thiên Thụ định tắt máy tính. Vô tình nhìn thấy trong usb mỹ nữ họ Đan mang tới, có một tấm hình rất đẹp.
Trên đỉnh núi, cây xanh, tháp trắng, chim thiên đường màu xanh lục đậu trên vai cô gái mặc áo đỏ hồng.
Ý, cảnh này, cách chụp này, tấm hình này, thật sự là đẹp xuất sắc. Như thể khiến người ta có một cảm xúc lâng lâng bay bổng, kiểu cây xanh tháp trắng này dường như hoàn toàn ở trong một không gian yên tĩnh ngưng đọng.
Chụp đẹp quá.
Thiên Thụ nhìn thấy bên dưới có một cái tên mờ mờ, liền cúi sát nhìn…
Tiểu Mạc.
Trong phòng biên tập đang ồn ào, bỗng nghe có một biên tập viên đứng ở cửa gọi to. “Cậu tìm ai? Cậu đang chỉ trỏ gì thế? Tôi không hiểu.”
Thiên Thụ ngước lên, nhìn thấy một chàng trai trẻ và rất thanh tú, đang đứng ở cửa phòng biên tập.
Áo khoác xanh nhạt, mái tóc nâu hạt dẻ. Đôi mắt trong veo sáng rỡ như bầu trời xanh ngọc bích.
Thiên Thụ đứng phắt dậy. “Tiểu Mạc?!”
Thiên Thụ lần đầu bước vào phòng làm việc của Tiểu Mạc.
Cửa sổ lớn chạm đất, ánh nắng rực rỡ, ánh sáng màu vàng kim trong suốt chiếu vào khung cửa sổ lớn bằng một vách tường, khiến cả gian phòng rực sáng và trong veo.
Nếu trước kia cứ ngỡ tâm lý của những người khuyết tật sẽ có chút khác người, thậm chí có vài người thích che giấu bản thân, ẩn mình vào trong thế giới đen tối để tỏ rõ bản thân không giống người bình thường. Thiên Thụ cứ tưởng Tiểu Mạc sống trong thế giới vô thanh đó cũng sẽ là người như vậy. Nhưng, cô đã sai.
Cậu sống rất tuyệt vời, rất rực rỡ, rất sáng sủa và trong veo.
Nhìn studio tên “Mặc” này, trên bệ làm việc hình bán nguyệt bày đầy máy vi tính, trên bức tường lớn đóng dày đặc những tác phẩm nhiếp ảnh đủ thể loại, có một bức tranh chữ tự tay viết bằng bút lông vắt ngang trên mọi tấm hình.
Hôm nay cuối tuần, đồng nghiệp nghỉ rồi.
Thiên Thụ vội khoát tay. “Không phải tôi tìm đồng nghiệp của cậu, tôi tìm…”
Tiểu Mạc mở to mắt nhìn cô.
Thiên Thụ toét miệng cười với cậu.
Chắc không thể chứ? Đây là phòng làm việc của Tiểu Mạc, Bạch Lang chắc sẽ không sống ở đây? Cho dù thân thiết đến mấy với chủ nhân thì cũng không thể đưa nó đi làm chung được, phải không?
Bạn Thiên Thụ không những biết “vu hồi đả kích pháp”, mà tự an ủi cũng rất chuyên nghiệp.
Tiểu Mạc nhìn cô cười, đưa tay mở máy tính. Cậu còn viết lên giấy một hàng chữ cho cô đọc:
Không biết tòa soạn của chị cần hình ảnh theo phong cách nào?
Thiên Thụ nhìn đôi tay nhanh nhẹn của cậu, hơi mím môi. “Thực ra chỉ cần bình thường một chút, ấm áp một chút, lãng mạn một chút, nhưng phải có cá tính một chút, không giống hình chân dung của các tạp chí kia, phải hấp dẫn một chút nữa.”
Cô vừa nói vừa viết lên giấy, sợ Tiểu Mạc không hiểu kiểu ra hiệu tay của cô.
Tiểu Mạc hơi mỉm cười, mở tập tin trong máy tính ra như đã nắm được ý cô.
Trên màn hình lập tức xuất hiện đủ mọi tác phẩm nhiếp ảnh.
Thiên Thụ nhìn màn hình, bất giác miệng chữ “A” mắt chữ “O”.
Có người nói, Thượng Đế đóng một cánh cửa thì nhất định sẽ mở một cánh cửa khác cho bạn. Câu này nếu vận dụng với Tiểu Mạc thì quả thực là không ngoa tí nào. Nhìn những bức hình chạy liên tục trên màn hình, Thiên Thụ mới biết Tiểu Mạc tài hoa nhường nào.
Những tấm hình cậu chụp rất mới mẻ tao nhã, không giống với các chiêu thức cố định của các nhiếp ảnh chuyên nghiệp. Trong ống kính của cậu lúc nào cũng có thể nhận ra điểm đặc biệt nhất ở người mẫu, khiến họ có được tư thế tự nhiên nhất, bắt được góc độ đẹp nhất của họ. Giống như tấm hình mà sư huynh của cậu giữ lại, có lẽ để nhiếp ảnh gia khác c