Tác giả: Vi Lộ Thần Hi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1581 lượt.
ối thêm bộ đầm không tay rất đáng yêu. Tuy Thiên Thụ cảm thấy bộ đồ màu xanh da trời này quá dễ thương, không hợp lắm với tuổi của cô, nhưng hai vị trợ lý lại đồng loạt nói là rất phù hợp với khí chất của tổng biên tập Hạ.
Choáng, khí chất gì chứ, khí chất của trẻ con học mẫu giáo ư?
Thế là Thiên Thụ đã mặc bộ đầm công chúa màu xanh kỳ cục đó, mang đôi giày cao gót xám nhạt, từ từ đi vào hậu hoa viên của Perhaps Love.
Nơi đây trang trí rất dễ chịu, không nghiêm túc như những khách sạn lớn, cũng không tùy tiện cẩu thả như những quán ăn nhỏ lề đường, hậu hoa viên dựa núi nhìn hồ, bên ngoài hành lang dài làm bằng gỗ là mặt hồ yên tĩnh. Ven hành lang là một dãy đèn vàng nhạt, chiếu lên mặt hồ bóng nước lung linh, rất có vẻ xa xăm. Thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng, trên là một dãy xe thức ăn xinh xắn, có một bục sân khấu nho nhỏ, bên dưới bày đầy những ly rượu xinh đẹp và sâm-panh.
Đoàn người ăn mặc tùy nghi nhưng cũng rất trang trọng đang qua lại trong hội trường, dưới ánh đèn không quá sáng, trên gương mặt mỗi người đều có ánh sáng mơ màng và xinh đẹp.
Thiên Thụ từ từ bước tới.
Cô ngỡ không ai biết cô, nhưng lúc cô chậm rãi tiến đến thì luôn có người nhìn cô, cười đầy ý vị.
Thiên Thụ hơi lạ lùng nhưng không tiện hỏi, đành lịch sự cười với người ta.
Lần này người ta cười càng kỳ lạ hơn, vẻ mặt và ánh mắt ấy như thể chứa đầy vẻ thương hại và châm biếm. Khiến cho Thiên Thụ càng không hiểu mô tê gì cả.
Nhanh chóng vượt qua đám người đó, Thiên Thụ cuối cùng cũng tiến vào hội trường. Ngước mắt lên nhìn, xung quanh đều là những anh tài trong xã hội. Ai nấy ăn mặc chỉnh tề, trông rất “phi phàm”. Nhưng chính trong dòng người trai tài gái sắc đó, người đàn ông mặc âu phục màu bạc vẫn là nổi bật nhất, cô chỉ cần nhìn một cái là có thể trông thấy anh đẹp trai lạ lùng giữa đám người.
Mái tóc đen bóng bị gió thổi tung vẫn rất đẹp, dù nhìn nghiêng nhưng đường nét vẫn hoàn hảo, thậm chí khi anh trầm mắt nói chuyện với người ta, vẻ sắc bén và ngang ngược trong mắt anh cũng khiến người ta khó mà phớt lờ, chứ đừng nói tới khí chất mạnh mẽ mãi mãi có ở trong anh, cho dù đứng xa cũng có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ và “đàn áp” đó.
Thiên Thụ nhìn anh từ xa, bỗng có một sự vui mừng nho nhỏ.
Người đàn ông đẹp trai xuất sắc đó, lại là chồng của cô.
Như đang nằm mơ vậy, xuyên qua thời gian và không gian, mở mắt tỉnh lại, thế giới không có gì thay đổi, nhưng số phận cô đã hoàn toàn khác hẳn. Sự nghiệp thành công, gia đình mỹ mãn, đứa con đáng yêu, người chồng đẹp trai. Tuy anh lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự yêu thương của anh dành cho cô và con gái, càng không nói đến những lúc anh ham muốn, vẻ mặt mê người và cám dỗ của anh… Thượng Đế hình như đặc biệt ưu ái cô, sau vụ tai nạn xe, đã cho cô những điều mà mọi phụ nữ trên thế gian đều mơ tưởng, cô còn muốn tìm gì, còn muốn đòi gì, còn có gì bất mãn nữa?
Cô đã là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này chăng…
Thiên Thụ nhấc chân lên, định tiến về phía Viên Dã đang mỉm cười đằng kia.
“Viên…”
Chưa được hai bước thì cô đã khựng lại.
Viên Dã đang nói chuyện gì đó với sếp công ty khác, còn có hai người bạn nước ngoài, trông họ trò chuyện rất vui vẻ, thậm chí ngay cả người phụ nữ đứng cạnh anh cũng phá lên cười sung sướng. Cô ta cười híp mắt khoác tay anh, còn tự nhiên dựa vào người anh, trông họ trai tài gái sắc, hài hòa như đôi kim đồng ngọc nữ. Thậm chí ngay cả khi họ cười trông cũng rất ăn ý và thân mật, khi cô ta hơi cúi người, anh còn nhẹ nhàng vỗ tay cô ta.
Thiên Thụ bỗng hiểu tại sao khi cô tiến tới, đám người kia đều nhìn cô cười đầy thương hại và mỉa mai rồi.
Không ai nhìn thấy chồng mình và người phụ nữ khác thân mật xuất hiện trước mặt mọi người, mà có thể cười rạng rỡ vui vẻ được. Cho dù người phụ nữ kia đã từng nhốt cô và người đàn ông kia vào chung phòng.
Quan Nguyệt San, rốt cuộc cô đang chơi tôi hay đang làm gì vậy?
Thiên Thụ nhấc váy lên, quay người bỏ đi.
Thiên Thụ vừa quay người, vẫn chưa đi bước nào đã đâm sầm vào một anh chàng mập mạp!
Tên đó ngã lăn ra đất, kêu la oai oái.
Thiên Thụ giật bắn mình, vội đưa tay dìu anh ta dậy. “Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý!”
Người đàn ông mập mạp kia bò dậy, túm chặt lấy cô. “A Hoa! A Hoa cuối cùng em cũng đến! Anh nhớ em chết đi được!”
Bỗng, anh mập kia ôm chầm lấy cô!
Thiên Thụ hít vào một hơi, cô đang gặp điềm xui xẻo gì đây, sao lại đổi tên thành A Hoa? Trên người đàn ông mập mạp kia tỏa ra mùi dầu và mùi rượu Vodka, ông anh này chắc đã uống say rồi chăng?
Thiên Thụ đẩy anh ta ra. “Xin lỗi xin lỗi, anh lầm người rồi!”
Anh mập vẫn nắm chặt tay Thiên Thụ. “Không, A Hoa, anh không lầm đâu, em chính là A Hoa, A Hoa mà anh yêu nhất!”
A Hoa, cô là A Thụ đấy! Thiên Thụ bị anh ta bám dính muốn nổi điên.
Đang lúc này thì tiếng nhạc bỗng vang lên.
Trong sàn nhảy, một đôi trai xinh gái đẹp từ từ lướt vào.
Điệu nhảy mở đầu buổi tiệc đã bắt đầu, không ngờ lại là do tổng giám đốc Viên và đại mỹ nữ Quan Nguyệt San của tập