Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Anh Là Ai

Ông Xã Anh Là Ai

Tác giả: Vi Lộ Thần Hi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

trần lao vút đi.
Thiên Thụ ngồi ở ghế phụ, bị gió tạt không mở nổi mắt, mái tóc rối tung trong gió.
Sao thế này, trời mùa đông lạnh giá mà lái xe đi hóng gió? Trong nhà Boss chẳng phải còn có tới mấy chiếc xe sao? Chọn bừa một chiếc có mui cũng còn hơn là lái chiếc này trong mùa đông mà, hại cô bị gió tạt cho thê thảm thế này.
Thiên Thụ không chịu nổi nữa, hơi quay sang hét lên với Boss Viên, “Chạy chậm một chút được không? Gió to quá.”
Xui xẻo là Boss Viên lại đạp ga, chiếc xe mui trần càng lao đi như tên bắn, gió lạnh càng thổi ác liệt, càng rối bời, càng mạnh bạo… Thiên Thụ ra sức giữ mái tóc dài, quay sang nhìn Boss Viên, đeo kính râm, nghênh đón gió lạnh, mái tóc bay bay, đẹp trai khó tả, nhưng cô thì thảm thảm thảm, mái tóc cứ như tổ quạ, bị thổi rối tung rối mù.
Boss Viên nhìn thẳng về phía trước, cặp kính to che khuất mặt anh, cũng không biết anh đang nghĩ gì.
Thiên Thụ rất ấm ức, vừa giữ mái tóc tổ quạ, vừa làu bàu khẽ, “Muốn làm ra bộ đẹp trai cũng đâu cần lái xe đua trong mùa đông đâu, vừa lạnh lại vừa rối tung thế này…”
Bim!
Boss Viên đột ngột bấm còi, làm Thiên Thụ giật mình.
“Em nói gì?”, anh hạ giọng nhướng mày.
Thiên Thụ lập tức nhút nhát đáp lại, “Không… Em có nói gì đâu…”
Haizzz, chẳng phải anh đã nói “gió to quá, anh nghe không rõ” hay sao? Sao cô mới nói một câu mà anh đã nghe thấy rồi? Thiên Thụ đưa anh mắt kỳ quặc sang nhìn anh, cuối cùng Boss Viên lại thốt ra một câu vàng ngọc. “Hóa ra đó chính là Tiểu Mạc mà em tuyên bố sẽ ngoại tình.”
A… Hả?!
Thiên Thụ khóe mắt giật giật, hóa ra anh vẫn nhớ! Vị đại thần này, chuyện đã lâu rồi mà anh vẫn nhớ rõ, còn nhớ tên Tiểu Mạc nữa! Trời ạ, chẳng trách hôm nay anh lại lôi cái xe đua mui trần ra đây, rõ ràng là… rõ ràng là cố ý muốn làm cô “bối rối trong gió” đây mà!
Boss Viên phớt lờ Thiên Thụ đã “rối bời”, chân bất ngờ lại đạp mạnh ga, vù… chiếc xe như con ngựa hoang được thoát khỏi dây cương, lao đi như gió như chớp!
“Á!”, Thiên Thụ hét lên, hoảng loạn giữ chặt mái tóc dài vốn đã không còn cách nào đẹp được nữa.
Chiếc xe dừng lại ở nhà hàng Perhaps Love kiểu Tây.
Cửa xe chưa mở thì đã có hai trợ lý nghênh tiếp. Thiên Thụ và họ cũng quen nhau từ lâu, lần đầu dự tiệc ở công ty Vân Thượng chính là hai trợ lý này đã giúp cô trang điểm ăn mặc, tuy xảy ra nhiều sự cố nhưng trợ lý Phương dù sao cũng đã gặp mặt phu nhân tổng giám đốc vài lần, song hôm nay chiếc xe vừa ngừng, trợ lý Phương kinh ngạc đến nỗi không nhúc nhích.
Viên Dã đã bước xuống, đưa tay gỡ cặp kính râm xuống, đưa cho trợ lý Phương, vẫn dặn dò ngắn gọn, “Giao cho cô đấy.”
“Vâng… Vâng, tổng giám đốc”, trợ lý Phương vội đáp.
Tổng giám đốc Viên đẹp trai vô địch, lạnh lùng vô song lập tức bước vào trong hậu viên của nhà hàng Perhaps Love, tối này ở đây đã được bao hết, các lãnh đạo cao cấp và tổng giám đốc các công ty đã tụ tập đầy đủ. Tổng giám đốc Vân Thượng lạnh lùng anh tuấn đương nhiên cũng không lạc hậu, sải bước tiến vào nơi tổ chức tiệc tối nay.
Chỉ là sau lưng anh, “đồng chí người nhà” mà anh đưa đến bây giờ đang mềm nhũn chân tay nằm bẹp trên ghế.
Ghê thật, Boss Viên đúng là điên cuồng khôn tả! Dám chạy xe với vận tốc 150 km/h trong thành phố, hại cô sợ tới nỗi rớt hết nửa cái mạng! Cuối cùng cũng không dám quan tâm đến tóc tai nữa, chỉ còn nước bám chặt dây an toàn, cơ thể dính chặt lên ghế ngồi. Chiếc xe cuối cùng dừng lại, cô đã sợ nhũn cả người, nằm bẹp trên ghế, không đi nổi nữa.
Trợ lý Phương nhìn Thiên Thụ nửa nằm nửa ngồi trên ghế, không kìm được lên tiếng, “Tổng biên tập Hạ, xin chị hãy ngồi dậy, chúng ta… cần trang điểm một chút.”
“Hả? Lại… Lại lại trang điểm?”, Thiên Thụ vẫn chưa tỉnh hẳn.
Trợ lý Phương nhìn cô vẻ khó xử, “Vâng, nếu chị không định vào đó với mái tóc tổ chim này.”
Mái tóc tổ chim?
Thiên Thụ xoay kính chiếu hậu ra nhìn, mái tóc dài đen đẹp đẽ đã bị anh đẹp trai kia hô biến thành “nộ phát xung quan” rồi! Ôi trời ơi… Có chết không chứ, hai hôm trước cô mới kéo thẳng ra, bây giờ lại thành tổ quạ, đủ để biết anh đẹp trai kia rốt cuộc đã “hoang dã” biết là bao!
“Tổng biên tập Hạ à, chúng ta đi nhanh đi, nếu không tổng giám đốc đợi sẽ bực đó.” Trợ lý Phương nhìn mái tóc rối bời của Thiên Thụ, thật không biết nên khóc hay nên cười. Phải kéo thẳng mớ tổ quạ này ra thì tốn biết bao công sức đây.
“Hả? Lại phải trang điểm sao…”, Thiên Thụ nhìn họ, có vẻ sợ, “Liệu có thể không trang điểm không? Tôi không thích mặt bôi trét quá nhiều, tôi không muốn mang mặt nạ, tôi không muốn… Á, hai người làm gì thế? Buông tôi xuống! Tôi không thích son môi mùi vị đó, lần này có thể đổi vị khác không… Còn nữa, tôi không muốn mặc bộ lễ phục nhãn hiệu đó nữa, quá bó!!!”
Thiên Thụ đáng thương, không đợi cô vùng vẫy, đã bị hai cô trợ lý khiêng lên, kéo thẳng vào trong phòng nghỉ.
Hai mươi phút sau, Hạ “tổ quạ” đã được thả ra thành công.
Cũng may lần này không cần soi môi, cũng không mặc lễ phục quá bó. Hai cô trợ lý hình như nắm được tâm lý của tổng biển tập Hạ, lần này trang điểm nhạt, ph