Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
yện.
Bốn mắt, một người trải qua rất lâu, hẳn là, kỳ thực rất tịch mịch đi!
Bị bệnh, không có người báo cho quản gia gọi bác sỹ.
Cũng không có bờ vai ấm áp không tình nguyện cho ngươi dựa vào.
Cũng sẽ không có người đứng ở ngoài cửa, buộc người hầu gõ cửa cho đến khi ngươi mở mới chịu thôi.
Còn lại một mình, sẽ thực tịch mịch.
Ta đứng ở bên cạnh bến tàu, đem vali đẩy đến, vẫy tay từ biệt.
“Bốn mắt!…” Ta gọi là muốn Bốn mắt dừng chân một chút.
Bốn mắt vẻ mặt không hiểu nhìn ta.
“Có hay không nghĩ tới, đổi công tác?”
“A?”
“Anh cho dù không làm hỏa tiễn, có hay không nghĩ tới làm cano hoặc máy bay?”
“A?”
Ta ở trong balo sờ a sờ, rốt cục lấy ra danh thiếp trợ lý của Diệp Hy, đưa cho Bốn mắt: “Anh gọi vào số này thử xem, nói không chừng sẽ giúp anh làm hỏa tiễn!”
“A!”
Bốn mắt kích động vươn khuỷu tay yếu ớt, lại ôm cổ ta: “Hạ tiểu thư! Tôi yêu cô!”
Ta cả người nổi da gà, thiếu chút nữa hôn mê ngã xuống.
“A! Hạ Tiểu Hoa! Nguyên lai, lại đứng ở nơi này!” Lạnh lẽo thanh âm, lạnh đến nỗi làm ta cơ hồ tê liệt.
Ta đem hết toàn lực, trong lòng Bốn mắt di động 1 cm, rốt cục thấy dưới ngọn đèn mờ nhạt của bến thuyền, Á châu siêu cấp tân tinh đeo kính râm so với nữ nhân vật chính còn khoa trương hơn.
Ta ngẩng đầu nhìn, nhìn thoáng qua ánh trăng sáng ngời.
Ánh trăng thực chói mắt a, này đoàn người, đều mang kính râm nha!
“Quả nhiên là cô, Hạ Tiểu Hoa!” Thần Tư mang kính râm, che đi hơn nửa biểu tình trên mặt.
Chậc chậc vài tiếng, Thần Tư tiến từng bước lại gần: “Di động tắt máy, họp tổ kịch ngoại cảnh vô cớ vắng mặt, biến mất hoàn toàn. Nếu không tận mắt thấy, tôi còn thật nghĩ đến, người cô muốn trốn, là tôi.”
Ngữ khí rõ ràng rất nhẹ, rất êm nhưng không hiểu vì sao ta lại ngửi thấy mùi thuốc súng.
“Như thế nào, Hạ Tiểu Hoa, ngay cả bạch diện thư sinh cô đều cảm thấy được hả? Chỗ nào hấp dẫn cô? Dáng người? Khuôn mặt? Cô thật ra xoay chuyển rất nhanh, không chơi ngôi sao lại chơi học giả? Nói cho tôi biết, bao dưỡng, hết bao nhiêu tiền?”
Kháo! Này tên sao nhép mới nổi xấu xa! Ta liếc mắt một cái ngắm Bốn mắt, lão nương là cái người như vậy không có mắt thẩm mỹ sao? Lão nương muốn bao là phải bao cái loại ngôi sao như ngươi! Lão nương phải xem mặt sờ dáng người sống mới quyết định nha!
Lúc này đây, thành công xóa sổ kính râm trên mặt Thần Tư.
Ánh mắt chăm chú như vậy.
Thần Tư, hắn còn thật sự, nói với ta như vậy.
Không phải vui đùa ầm ĩ, không phải làm bộ.
Ta cắn răng, quay đầu bước đi.
“Hạ Tiểu Hoa! Cô đứng lại đó cho tôi!” Âm thanh phía sau thực rõ ràng, ta không quan tâm.
“A!! Tôi nhận ra rồi! Anh là Thần…. A a a a a a a!!!!!!!!!” Thanh âm Bốn mắt.
Thế mà càng ngày càng gần.
Một trận gió lướt qua tai, còn không kịp nhìn rõ, Bốn mắt đã ở trước mặt ta làm thành trạng thái sắt vụn chạm đất.
Ta giận! Thật sự là không thể nhịn được nữa, quay đầu lại chỉ vào Thần Tư: “Anh có tật xấu à? Không có việc gì quăng Bốn mắt làm cái gì?”
Mà lại còn hướng về phía ta ném! Ta lé mắt một chút ngắm tư thế chó gặm bùn của Bốn mắt, kháo! Thần Tư này cũng quá ác độc đi! Nếu mà ta bị trúng, chó gặm bùn này nhất định là ta!
Một tiếng hừ lạnh: “Thích thì quăng? Sao? Đau lòng?”
Đau cái mông ngươi!
Ta đang muốn mắng, nghe thấy Bốn mắt trên mặt đất hừ hừ: “Hạ, hạ tiểu thư…”
Ta nghiến răng nghiến lợi, giơ tay kéo Bốn mắt: “Đứng lên! Không được rên! Bốn mắt! Ngươi mẹ nó cấp cho lão nương tí cốt khí!”
“Thần, Thần, Thần, Thần Tư!” Bốn mắt bị ta kéo trái kéo phải lắc lư một hồi lâu, khó khăn lắm mới đứng vững vàng được: “Hạ, Hạ tiểu thư! Tôi biết rồi! Tôi biết rồi! Cô nhất định là tiểu tam! Cô cư nhiên là tiểu tam của Thần Tư!”
“Mao! Anh mới là tiểu tam! Là hắn không biết xấu hổ muốn tiềm quy tắc lão nương!”
Bốn mắt nhìn chằm chằm ta: “Hạ tiểu thư, nguyên lai cô thích anh ta!”
“Mao!!”
“Hạ tiểu thư, cô đỏ mặt!” Bốn mắt quệt miêng, lộ ra điệu cười ghê tởm: “Yên tâm đi, tôi sẽ giúp cô!”
“Được, theo lời anh nói…”
“Hạ tiểu thư!” Bốn mắt ôm cổ ta: “Cô về sau đừng như vậy! Thần Tư, Thần Tư a! Tiểu tam không sai! Cô đứng ảo tưởng một ngày trở thành phú bà bạc tỉ, vạn người mê, toàn thế giới đều muốn tiềm quy tắc cô, cô cứ thành thật làm tiểu tam của cô đi! Cô không biết, tôi nhưng là fan của Thần Tư! Tự đáy lòng tôi muốn nói, Hạ tiểu thư, có thể quen biết cô tôi thực là vinh hạnh! Tôi cư nhiên quen biết tiểu tam của Thần Tư!!! Ha ha ha!!!!—————-”
Ta nghĩ cũng lười muốn nghĩ, nắm chặt tay hướng trên mặt Bốn mặt tạp một cú!
Bốn mắt bị tạp trúng một quyền, mượn cơ hội hướng về phía Thần Tư, góc độ cực kỳ mất tự nhiên, không khoa học, không đạo đức bay xéo đi ra!
Thần Tư dường như cũng bị trúng tà, tránh cũng không tránh, bị Bốn mắt rơi trúng đầy cõi lòng.
Bốn mắt loạng choạng, ôm cổ Thần Tư: “Thần Tư! Tôi yêu anh!”
Ngay lập tức nụ hôn chuẩn xác không sai một ly, rơi vào răng trắng môi hồng, miệng anh đào nhỏ bé của Thần Tư.
Ta trở mình xem th