Tác giả: Ôn Nhu Diêu Diêu
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
ường, không nói hai lời ngồi xổm xuống liền nôn.
Thần Tư không hổ là siêu cấp tân tinh, năng lực kháng áp rất mạnh. Tuy rằng hai mắt đăm đăm, cư nhiên còn có thể mặt không đổi sắc đẩy Bốn mắt ra.
Trơ mắt đứng nhìn Bốn mắt tay xách hành lý, cười đến xuân quang sáng lạn, trăm hoa nở rộ, nhảy lên thuyền gỗ, phất phất tay áo hướng ta nói lời từ biệt. Ta ngay cả dũng khí đuổi theo bổ hai quyền vào hắn cũng không có.
Lén lút liếc mắt một cái ngắm môi đỏ tươi ướt át của Thần Tư.
Một trận ác hàn truyền khắp toàn thân.
Đây chính là phim kinh dị cỡ nào chân thật a!
Ta hoảng run run chân nhỏ, xoay người lắc lắc lắc rời đi.
Nhất định, nhất định phải quay trở về được khách sạn.
Một vòm ngực ấm áp dào dạt, từ phía sau ôm lấy ta.
Ta bị ôm đến phát đau, ngay cả dãy dụa đều không được.
Ngẩng đầu nhìn Thần Tư, đáng thương thay Á châu siêu cấp tân tinh, bị Bốn mắt tươi đẹp áp quần phương thịt bò ngay trước mặt mọi người, bị dọa thấy ngu chưa?
Còn không kịp thấy rõ biểu tình Thần Tư, lập tức lại bị đẩy trở ra: “Hạ Tiểu Hoa, cô quả nhiên thực tùy tiện!”
Kháo!
“Cô vì sao không giãy dụa?” Ngữ khí lửa giận công tâm.
Ta biết nghe theo lẽ phải, bắt đầu liều mạng giãy dụa.
Người nào đó lửa giận lại càng bùng phát lớn hơn: “Hạ Tiểu Hoa! Cô đúng là thực tùy tiện! Tùy tiện ai ôm cô cũng được! Tùy tiện ai rủ chơi nhảy cầu đều nhảy! Tùy tiện ai cùng đi du lịch cũng đi!”
Ta bị túm càng chặt hơn: “Cô chỗ nào cũng tùy tiện, tôi thật muốn biết Diệp tam công tử tập đoàn Diệp thị, mấy năm nay là như thế nào chịu được cô, lại có thể nhẫn nại đến bây giờ?”
Ta trừng lớn mắt, lấy tòn bộ sức lực của cái mạng già muốn gỡ tay Thần Tư ra.
Thần Tư lại càng giữ chặt, quyết không buông tha.
Ta rốt cuộc không thể nhịn được nữa, vén tóc, gợi lên một chút cười tùy tiện: “Thần Tư, tôi tùy tiện, yêu ai thích ai, cho ai ôm, anh dựa vào cái gì mà đòi quản?”
Thần Tư cắn môi, sắc mặt cứng ngắc, vẫn là không buông tay.
Ta cười đến càng vui vẻ: “Chồng tôi không thích quản, hắn thích chịu đựng, nhẫn nhịn ba năm, cam tâm tình nguyện chịu đựng, anh quản được sao?”
Sắc mặt Thần Tư, dưới ánh trăng có phần hơi trở nên trắng bệch.
“Thần Tư, anh hẳn là biết tôi, danh nhân Hạ Tiểu Hoa trong thành phố này, vốn chính là một cái người thực tùy tiện!”
“Buông tay ra, Thần Tư.”
Thần Tư buông lỏng tay, quay lại, tìm kính râm bị Bốn mắt đánh rơi trên mặt đất.
Ta vừa lòng xoa xoa cánh tay đau bị Thần Tư nắm, lướt qua hắn, bước về phía khách sạn.
Nhãn lực Bốn mắt quả nhiên khiếm khuyết, ta làm sao có thể thích Thần Tư đâu?
Mới vừa đi vài bước, bị người túm lấy eo, toàn bộ thân mình lại vòng vo trở về.
“Hạ Tiểu Hoa, cô khóc cái gì?”
Kính râm to đùng, rốt cuộc che không thấy rõ biểu tình Thần Tư.
“Lão nương không khóc!” Ta thuận thế vươn tay tóm lấy tay Thần Tư, giơ lên vụng trộm lau khóe mắt.
“Sao?” Đại kính râm lại nghiêng một góc 45 độ: “Danh nhân Hạ Tiểu Hoa, Á châu siêu cấp tân tinh mời cô ngồi thuyền gỗ, thế nào?”
Ta khinh thường hừ hừ: “Làm trò này nọ! Lão nương đây chán ghét tán gẫu tâm sự trên thuyền!”
“Hạ Tiểu Hoa! Cô có biết có bao nhiêu người xếp hàng muốn cùng tôi ngồi thuyền?” Đại kính râm ở dưới ánh trăng run run lợi hại.
Ta hừ lại càng không tiết hạnh: “Cắt, thuyền hay là giường?”
Đại kính râm không còn run nổi: “Thực đáng tiếc, tôi còn đang định mang cô đi thưởng thức Kinh Hàng Đại Vận Hà*!”
*Đại Vận Hà: cũng được biết đến với cái tên Kinh Hàng Đại Vận Hà là kênh đào hay sông nhân tạo cổ đại trên thế giới. Kênh này vượt qua các thành phố và tỉnh ở Bắc Kinh, Thiên Tân, Hà Bắc, Sơn Đông, Giang Tô và Chiết Giang. Phần cổ xưa nhất của kênh này có niên đại ở TK 5 TCN.
Kháo! Không nói sớm!
Ta lập tức quay đầu, vọt tới bến thuyền nhìn đèn lồng treo lung lay trên đầu một con thuyền nhỏ, tay chân cùng lấy ra sử dụng đi lên, quay đầu hướng Thần Tư vẫy vẫy tay nhỏ bé: “Uy! Đại kính râm a! Đã nói anh rồi! Anh mau chân bước nhanh lên a!”
“Sư phó! Ngài cứ liều mạng chèo, đừng dừng lại, đêm nay tôi muốn nhanh chóng nhìn thấy Kinh Hàng Đại Vận Hà!” Ta dắt cổ họng hướng người chèo thuyền ồn ào.
“…” Người chèo thuyền giơ mái chèo, há to miệng nhìn vẻ mặt chờ mong được mãn nhãn của ta.
15 phút sau.
“…” Ta đứng ở đầu thuyền há to miệng, nhìn bên bờ khoảng cách gần một thước, cỏ lau mọc nơi đó vô cùng tươi tốt.
“Kinh Hàng Đại Vận Hà?”
“Kinh Hàng Đại Vận Hà!” Đại kính râm cùng người chèo thuyền trăm miệng một lời.
Ta ngửa đầu nhìn trăng sáng, liều mạng đấm đấm ngực.
Trời cao a! ! ! ! So với bể bơi nhà ta còn nhỏ hơn!!!
Thần Tư ngồi trong khoang thuyền, đẩy gọng kính râm: “Hạ Tiểu Hoa! Mang máy ảnh không? Đến, tư thế này đừng nhúc nhích, tôi cho cô chụp kiểu ảnh lưu niệm!”
Ta một chưởng chụp lên lưng Thần Tư, thật vất vả mới nhịn xuống nước mắt thiếu chút nữa xúc động mà lăn ra: “Anh, anh khi dễ người!”
Chỉ là vừa mới bắt đầu, còn khi dễ cả đêm.
Thần Tư thật ra lại nở nụ cười, môi tiến đến gần lỗ tai ta, chỉ là mang kính râm nên nhìn không ra