Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Hấp Dẫn Mê Hoặc Vợ

Ông Xã Hấp Dẫn Mê Hoặc Vợ

Tác giả: Tiemanulk

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 134547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/547 lượt.

/p>




Trong một tháng kế tiếp,trong lòng của Đỗ Thiên Hải dường như cũng bao phủ một tần áp suất thấp , liên tục tìm người uống rượu để trút bớt buồn bực cũng không tiêu tan được nỗi buồn bực trong lòng, ngược lại càng uống càng phiền.
Hắn không hiểu, không hiểu Đông Ánh Thần đến tột cùng muốn giận dỗi hắn đến bao giờ mới bằng lòng bỏ qua, hơn cũng không hiểu mình tại sao lại bởi vì cô ấy mà không được tự nhiên mà cảm thấy phiền lòng nóng nảy. Rõ ràng cô ngay cả”Ầm ĩ” cũng không ầm ĩ với hắn, chẳng qua là dùng một thái độ xa cách đối với hắn, so sánh với ngày thường “Nghiêm túc” hơn một chút mà thôi, nhưng hắn vẫn cảm thấy so sánh giống như cô ấy đang đối với bệnh nhân tâm thần, càng làm hắn khó có thể chịu được!
Đây đối với hắn mà nói thật là một câu khỏi khó, bởi vì hắn không bao giờ để ý đến thau đổi của của bất kỳ cô gái nào, cũng chưa từng bị các cô ảnh hưởng tâm tình của mình, chỉ trừ ——
Suy nghĩ lại! Đỗ Thiên Hải nắm sợi dây chuyền trong lòng, trong đầu hiện lên một khuôn mặt không thể quên được, nhớ tới một hắn từng yêu một cô gái mãnh liệt. . . . . .
Không, sẽ không , tim của hắn đã sớm chết, làm sao có thể sẽ đối với một cô gái khác có cảm giác, giống như năm đó sinh ra cảm giác yêu thương?
“Đúng,anh không có say.” Cô phí sức khiêng hắn đi về phía trước, trên đường đi một lần cô có ý muốn ném hắn lên ghế shô pha, nhưng cuối cùng vẫn là không đành lòng,đưa hắn đở trở về phòng.
Hừ, đàn ông này hiện tại rốt cuộc muốn làm cái gì, trong vòng ba ngày hai lần uống rượu hành hạ thân thể của mình.Thật giống như hắn rất đau khổ, làm hại cô là “Người bị hại” ngược lại tim có chút cho không đành lòng, cảm giác mình giống như người xấu buộc hắn uống say.
“Ngồi xuống.”Cô không quá dịu dàng địa đưa đẩy hắn ngồi đến mép giường,nhìn hắn như vậy thật là thích thú.
Cô vốn là cũng đã quyết định không cãi với hắn sợi dây chuyền nữa, thế nhưng hắn chọn vào hôm nay uống say , cả người say khướt địa trở lại tìm nàng phiền totrở về tìm cô gây phiền toái ——
“Đưa tay ra.” Cô xếp lại khăn lông giúp hắn lau tay,sau đó lại đổi khăn lông giúp hắn lau mặt.
Hai mắt Đỗ Thiên Hải xuyên thấu qua sương mù nhìn nhất cử nhất động của cô, cảm thấy mỗi động dịu dàng của cô cũng là động lòng người như thế, hết lòng chăm sóc hắn dịu dàng như nước. . . . . .
Gương mặt thanh lệ kia, ánh mắt chuyên chú, tất cả đều tản ra một ánh sáng dịu dàng,làm cho hắn càng nhìn càng mê mẩn.Trong lòng không tự chủ địa bắt đầu sinh cảm giác nho nhỏ xôn xao. . . . . .
“Anh khát quá. . . . . .” Giọng nói hắn trầm thấp mang theo một ít khàn khàn, cổ họng khó khăn thốt ra.
Cô lập tức đem đến ly nước ấm cho hắn, nhìn ánh mắt mơ hồ, cũng không nhúc nhích, không thể làm gì khác hơn là vịn hắn, từ từ đưa nước vào trong miệng hắn.
Đỗ Thiên Hải thừa dịp uống nước không ngừng đưa mặt gần hơn nhìn khuôn mặt của cô, tinh tế thưởng thức loại lông mày trăng rằm của cô, điểm nhỏ trong mắt, chóp mũi khéo léo hợp với miệng anh đào. . . . . .
Uống xong nước ấm xong cảm thấy dễ chịu, hắn ngược lại cảm thấy cổ họng hơn khô cạn, thân thể nóng rang !
Đông Ánh Thần giú hắn nằm xuống giường, cầm lấy khăn lông chuẩn bị rời đi ——
“Không.” Hắn kéo đồ ngủ của cô, quyến luyến mùi thơm mê người kia.
“Em đi một chút vào phòng tắm sẽ trở lại.” Cô kéo lại góc áo của mình, nghĩ thầm hắn làm sao vừa chửi cô xong say rượu thì lôi kéo người ta không tha.
“Không được đi.” Hắn ngồi dậy, kéo tay cô, chính là không chịu để cho dáng vẻ xinh đẹp mông lung trước mắt rời khỏi hắn.
“Em lập tức. . . . . .”
“Không cho phép đi ——” hắn đột nhiên đưa tay ôm cô, đem mặt chôn trên người cô,ngồi ở mép giường làm nũng lại như mê luyến ôm chặt người cô cọ xát…






“Đỗ Thiên Hải!” Cô kinh ngạc thấp giọng hô, nhìn hắn bình thường đùa với cô đùa chứ không có hôn, không biết hiện tại hắn đang muốn làm gì?
“Không cho phép em đi. . . . . .” Hắn kéo lấy đồ ngủ của cô xoắn lên cao, cúi đầu hôn lên bụng cả cô,nhẹ nhàng mút da thịt tỉ mỉ, tay trực tiếp vuốt ve vòng eo mảnh mai của cô, dọc theo phía sau lưng nhẳn nhụi của cô không ngừng vuốt ve. . . . . .
“Chờ một chút!” Ý thức được hắn muốn làm gì,cô vội vàng kéo tay của hắn, nghĩ thầm hắn làm sao có đột nhiên có thú tính với cô a? Đây cũng quá. . . . . .
“Không được.” Hắn bá đạo không để mất thời cơ, trực tiếp đem cô kéo lên trên giường, đặt ở dưới thân.
Cô không thể nhúc nhích nằm ở phía dưới thân thể rắn chắc của hắn, hai má đỏ bừng, nhìn ánh mắt mang tính xâm lược đánh giá cô. . . . . .
Cô nằm ở trong ngực Đỗ Thiên Hải, đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh như băng.
“. . . . . . Tiểu Mẫn. . . . . . Tại sao. . . . . .”
Một tiếng nữa la lên, Đông Ánh Thần lui khỏi ngực của hắn, ngồi dậy, nhìn vẻ mặt đau khổ của hắn.Trong tai quanh quẩn lời nói mớ đau khổ của hắn, trong đầu nhớ tới hắn mới vừa ôm mình kích tình. . . . . .
Một chuỗi lệ nóng chảy xuống hốc mắt, lòng của cô