Tác giả: Lâm Phi
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 134822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/822 lượt.
iền không cách nào bình thản ung dung, cái trói buộc nghiêm trọng này đã buộc chặt anh, ngay cả tưởng tượng cũng cảm thấy đây là tội ác.
Anh không nên nghiêm túc suy nghĩ vấn đề người phụ nữ ấy ném ra, nếu như bọn họ không phải là anh em, anh có thể yêu cô không, được rồi! Bây giờ đáp án dĩ nhiên là có, anh đáng chết thêm phiền lòng!
Thứ tình cảm này không được phép tồn tại, anh vẫn muốn hai người tiếp tục phát triển thì có tác dụng cái rắm gì, anh không thể nào luân hãm vào đó!
Đứng dậy tới trước cửa sổ, tính hóng mát một chút, vừa mở cửa sổ sát đất ra, nhìn thấy bên bể bơi có một bóng dáng cũng đang nhìn anh không chớp mắt, lông mày anh nhăn lại, vẻ mặt trở nên phức tạp.
Một khi bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt nhìn phụ nữ, dường như rất khó để quay trở lại ban đầu lần nữa, nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh trông cô đơn bất lực, tim của anh như bị ai nhéo.
Trời đang rất lạnh, cô cảm mạo không tốt nhưng nửa đêm vẫn chạy tới nói mát, chưa từng thấy qua cô còn yêu việc tự hành hạ mình!
Thượng Quan Thác Dương do dự có nên xuống lầu khuyên cô trở về phòng hay không, không để ý một chút, nghe phốc một tiếng, đảo mắt nhìn thấy hồ nước gợn sóng lớn một trận, bóng dáng bên hồ bơi đã đi đâu?
Cô gái kia sẽ không ngu xuẩn đến mức ngảy hồ bơi tự sát chứ?
Anh không chút nghĩ ngợi lao xuống lầu chạy tới bên hồ, hồ nước đã bình ổn trở lại, dưới bóng tối lờ mờ, anh không thấy rõ dưới mặt nước có người hay không, dưới tình thế cấp bách anh không hề suy nghĩ nhảy xuống nước, đang muốn lặn xuống đáy hồ, Thượng Quan Phiên Phiên chợt trồi lên trên mặt nước.
“Anh, anh nửa đêm canh ba sao anh lại chạy tới đây bơi lội?” Cô đem mình chìm xuống đáy hồ tìm lại sự tỉnh táo, mới trồi lên mặt nước lấy hơi liền nghe thấy âm thanh nhảy nước, hại cô sợ hết hồn.
Nét mặt cô kinh ngạc, khiến thượng quan thác dương giận đến thiếu chút nữa đem cô áp vào trong nước chết đuối cô. “Em hỏi anh hay thật, anh mới phải là người hỏi em không có việc gì sao lại nhảy xuống nước?”
“Anh lo lắng cho em?” Một dòng nước ấm áp chảy vào trái tim cô, phát hiện đáy lòng yên lặng lại bắt đầu dao động, cô dùng sức lắc đầu quên đi cảm giác nguy hiểm này.
“Anh đang muốn hỏi xem em bơi thế nào mà lại không đổi đồ bơi? Em muốn chết đuối hay là chết lạnh à?” Anh theo bản năng phản bác lại, nhìn thấy bộ dáng khả ái của mèo con đang vội vàng rời khỏi hồ nước, anh không nhịn được buồn cười, nhìn thấy cô ngay cả quàn áo ngủ đều ướt đẫm, chất liệu vải bông mềm mại dính chặt vào trên da thịt như ẩn như hiện của cô, hồ nước lạnh như băng trong nhày mắt trở nên ấm áp.
Ánh mắt anh bỗng chốc nóng rực, Thượng Quan Phiên Phiên theo ánh mắt của anh cúi đầu vừa nhìn, mới phát hiện mình mới chỉ mặc áo ngủ, hơn nữa bình thường sau khi tắm rửa cô không có thói quen mặc nội y ngủ. . .
Cô xấu hổ xoay người lại, anh cũng đột nhiên hồi thần, quay đầu sang chỗ khác bắt buộc mình không chú ý tới đường cong lộ liễu trên lưng. “Không có gì thì về nghỉ ngơi sớm một chút, anh về phòng trước”.
Nghe anh muốn đi, Thượng Quan Phiên Phiên không biết bị cái gì kích thích, xoay người lại ôm anh từ phía sau. “Làm ơn, ở đây giúp em một chút, em chỉ muốn ôm anh một cái. . . . một cái là được rồi.”
Cơ thể Thượng Quan Thác Dương cứng đờ, lý trí nói anh không thể đồng ý, lại không đành lòng vứt bỏ cô, anh biết cô đang chịu đựng khóc nức nở, anh muốn quay đầu lại an ủi cô, cô lại lo lắng anh muốn cự tuyệt, cho nên vội vàng nói: “Em không muốn là Thượng Quan Phiên Phiên, anh không nên nhìn em, tạm thời coi em là Pandora , không cần đẩy em ra có được không?”
“Em cần gì phải làm khổ mình như vậy chứ?” Cô gần như không để ý đến tôn nghiêm, van xin làm anh đau lòng, cô khi nào thì không có cốt khí như vậy? Anh, là vì anh. . . .”một đoạn tình cảm chắc chắn sẽ không có kết quả, hèn mọn như vậy có đáng giá không?”
“Em cho rằng đáng giá là được”. Cô vẫn muốn xóa đi tội ác, làm lạnh nội tâm, không nghĩ tới cô vẫn không kiên quyết dừng lại như vậy, “Anh biết không? Em lại có những suy nghĩ rất tà ác, dù sao cũng hư hỏng, em không sợ sẽ tiếp tục rơi xuống. . . .. chỉ cần có thể ở lại bên anh, cả đời không thể lộ ra ngoài ánh sáng, trọn đời không thể siêu sinh thì có làm sao. . . .anh nhất định sẽ nghĩ là em rất đáng sợ đi!”
Cô tỏ tình không chùn bước khiến Thượng Quan Thác Dương rung động thật sâu, Anh không biết đáp lại như thế nào, cô thân bị vùi lấp vào bụi gai lại dũng cảm đánh thật nặng vào nội tâm anh, anh biết rõ cô là một cô gái tốt đáng được quý trọng, anh có tài đức gì mà có thể khiến cô yêu say đắm như một con thiêu thân lao vào lửa. . .. .
Đáng chết! Anh đang nghĩ cái gifm cô không phải phụ nữ, mà là em gái của anh. . . . .anh nhạy cảm nhận ra cô dang phát run, là nước quá lạnh hay là cô quá cô đơn bất lực?
Anh bắt đầu cảm thấy anh cần lấy lại dáng vẻ tươi cười cho cô, khiến cô vui vẻ cười to, phần ý nghĩ này đã vượt quá trách nhiệm của một người anh trai, giống như không chỉ riêng cảm giác tội ác vì gây ra một sai lầm lớn, không chỉ là đoạt đi trong sạc