Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.
anh đang làm cái gì ?"
"Ở văn phòng xử lý ít văn kiện ,nhàm chán thì hãy đi ngủ sớm đi ,em mỗi ngày đều ngủ trễ như thế ,đối với thân thể không tốt .Hôm nay thân thể em lại không được thoải mái ,càng nên đi ngủ sớm đi ." Ở bên kia rất im lặng ,xem chiến hữu không có tìm đến anh để chơi .Hừ hừ
"Sớm như vậy không ngủ được .Anh bề bộn nhiều việc sao ? Em muốn nói với anh ." Chu Lăng cố ý phóng nhuyễn làn điệu ,người này vừa chấp hành nhiệm vụ vừa đi mất nửa tháng ,hôm nay lại còn cố quấn lấy thân thể cô làm một hồi ,cô cũng không tin anh không động tâm .
Ngô Ngôn âm điệu dịu xuống :"Không vội ,em muốn nói cái gì ?"
"Cái gì nha ,cũng không có đề tài gì ,chỉ là nói chuyện phiếm .Anh vừa đi ra khỏi cửa chính là đi mất nửa tháng ,cũng không nhớ em sao?"
Giọng nói của Ngô Ngôn tựa hồ mang theo chút ngượng ngùng ,âm thanh càng nhỏ ,cơ hồ giống như thì thầm :"Nhớ."
Chu Lăng chạy tới sân tập thể dục ,cô cũng kéo nhỏ âm thanh ,chỗ này người đến người đi ,vạn nhất bị người ta nghe thấy thì bị mất mặt mất :"Nhớ như thế nào ?Là mỗi ngày đều nhớ ,hay là ngẫu nhiến mới nhớ tới đến ?"
Bên kia trầm mặc ,tựa hồ đang giãy dụa.
"Em biết anh căn bản không nghĩ đến em ,nói chỉ để dỗ em ."Âm thanh như đang tức giận
"Không thể nào !" Ngô Ngôn tựa hồ nghe ra một chút âm thanh khóc ,vội vàng giải thích ,"Anh thật sự rất nhớ em ,chỉ cần những lúc rảnh rỗi đều nhớ ,thật sự !"
Chu Lăng buồn cười gợi lên khóe miệng :"Kia...Anh là nhớ đến lúc em làm cơm ,hay là nhớ em giặt quần áo cho anh ,hay là lúc em cùng anh nói chuyện ,hay là nhớ đến...Thân thể của em?"Cô đem câu cuối cùng nói thật nhỏ ,giống như là ghé vào lỗ tai anh nỉ non bình thường .
Di động bên kia truyền đến tiếng hút không khí rõ ràng ,sau đó Ngô Ngôn buộc chặt thanh âm :"Đều ...Đều muốn ."
"Thật sự ? Anh thật sự không phải thầm nghĩ em đối với anh như vậy như vậy ?"
Ngô Ngôn khó hiểu :"Cái gì như vậy như vậy ?"
Chu Lăng nhẹ nhàng mà chà chà chân :"Ai nha ~làm sao không hiểu em nói rõ ràng như vậy ?Thật sự là chán ghét !"Nói mấy câu mang âm điệu vòng vo mấy vòng,cô vỗ về cánh tay ,không ngừng cố gắng ,"Là chúng ta vừa mới đùa cái kia đó là trò chơi tình yêu thôi...Ai nha ~~ chán ghét ,người ta rất ngại ngùng."
Ngô Ngôn nghi hoặc :"Tiểu Lăng ,em làm sao vậy ?"
Chu Lăng sửng sốt ,cắn răng đồ ngốc không hiểu gì về phong tình !
Cô hùng hổ đẩy cửa ra :"Em rất kỳ quái sao ?"
Ngô Ngôn ngồi ở bàn làm việc ,kinh ngạc ngẩng đầu lên :"Tiểu Lăng ,em như thế nào lại đây ?"
Chu Lăng lấy tay đóng cửa ,khóa lại ,cười nói :"Ở nhà nhàm chán ,đi tới tìm anh nói chuyện a .Anh phải làm việc ,em ở đây cùng anh không tiện sao ?"
Ngô Ngôn há miệng thở dốc ,anh có thể nói anh kỳ thật không phải làm ca đêm sao ? Không thể ! Anh chỉ cười khổ :"Đương nhiên được ,chính là muộn thế này ,em cũng nên đi ngủ."
Chu Lăng nhìn xem rèm cửa sổ đã được kéo suống ,liền đi đi qua ,không nhìn đến mấy cái ghế dựa ở bên ,mà ngồi thẳng đến trên đùi Ngô Ngôn , nói :"Một lát nữa em sẽ ngủ ở chỗ này ,làm bạn với anh ."Không đợi Ngô Ngôn phản đối ,ôm cổ anh nhẹ giọng hỏi ,"Thật sự anh nhớ em ?Là nhỡ chỗ nào a?"
Ngô Ngôn do dự một chút ,ôm thắt lưng cô đề phòng cô ngã xuống ,nhưng không trả lời vấn đề của cô .
Chu Lăng cũng không ngại ,cô cười meo meo sờ sờ đầu anh :"Là chỗ này nhớ sao ?"
Ngô Ngôn ngừng một chút ,gật gật đầu.
Thật ngoan .Chu Lăng cười trộm ,lại sờ sờ ngực anh :"Nơi này cũng xuy nghĩ sao ?"
Ngô Ngôn tiếp tục gật đầu .
Cô thưởng cho anh một nụ hôn ,tay lại tiếp tục đi xuống:"Còn nơi này ...Nha ,xem ra là muốn ."Cô đắc ý giật giật PP ,vừa lòng cảm giác được vật cứng nhảy nhảy dựng ,lại vừa cứng thêm vài phần .
Ngô Ngôn hút khẩu khí lạnh ,tay đột nhiên dùng lực ,đem cô gắt gao đè lại không cho lộn xộn :"Đừng nhúc nhích ."
Chu Lăng bị anh ôm vòng lại vào trong ngực ,thân thể không có cách nào cử động được ,nhưng tay vẫn được tự do .Cô chậm rãi bắt tay nhét vào giữa hai người trong lúc đó ,nhẹ nhàng mà đè lại ,nói:"Vì sao ?Em là vợ anh ,anh như thế nào lại muốn chịu đựng ,chẳng phải kia là em thất trách sao ?Hơn nữa khi chúng ta kết hôn ,thứ này một nửa cũng là của em ,đều là tài sản chung của vợ chồng sao."Cô tăng thêm lực đạo lại xoa bóp một chút ,"Vạn nhất bắt nó nghẹn hỏng rồi thì làm sao ?Thứ hai anh lại không thể bồi em được."
"Đừng ,"Ngô Ngôn dùng một bàn tay đè lại thắt lưng của cô không cho lộn xộn , bàn tay còn lại đem hai cánh tay cô cầm lấy ,"Đừng nhúc nhích ,chỗ này là văn phòng ."
"Ai nha ,anh không phải đã đem rèm cửa kéo xuống rồi sao ? Chẳng lẽ anh không muốn em tới đây tìm anh ?" Cô trừng mắt Ngô Ngôn ,trong ánh mắt lộ ra tia uy hiếp :Anh dám nói thử xem ?
Ngô Ngôn không dám nói không ,anh chỉ có thể cau mày ,cảm giác da thịt cô mềm mại ấm áp đang di tới di lui trên tiểu đệ của mình mà ma sát ,tay cũng không an phận sờ loạn ở trên ngực anh ,rốt cục cuối cùng cũng không nhịn được ,một phen nắm lấy cằm cô ,đem môi cô hôn che lại .
Nhưng người này lại dãy dụa đứng lên, dám đẩy đầu anh ra ,nói :"Đừng xằ