Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.
mọi người đứng thẳng hàng cũng không kém.Tốt xấu gì nơi đây cũng là bệnh viện giải phóng quân a ,xếp hàg cũng nên đứng thẳng một chút ,Chu Lăng nghĩ nở nụ cười ,quả nhiên ,gần mực thì đen gần đèn thì sáng ,cô mới tùy quân có mấy tháng a ,đã bị hun đúc theo bản năng đứng chỉnh tề.
"Tiểu Lăng ,có chuyện gì vui mà cười tươi như vậy?"
Chu Lăng bị hoảng sợ ,oán giận nói :"Anh đến đây từ lúc nào vậy ? Đột nhiên đứng ngay bên tai nói chuyện ,làm em hoảng sợ ."
Ngô Ngôn lấy tay đỡ lấy cô ,nói :"Vừa trở về ,liền nhận được điện thoại của tiểu trịnh --chính là cái thượng úy vừa chở em tới bệnh viện --nói em đến bệnh viện khám bệnh ,nên anh tới đây ."Dừng dừng lại nói,"Như thế nào bây giờ còn xếp hàng ,nhiều người như vậy sao?"
Chu Lăng đỏ mặt thấp giọng nói :"Vừa rồi em đến nhầm khoa :"Cô vốn không muốn đề hiểu lầm ,nghĩ lại ,nếu thượng úy kia gọi điện cho Ngô Ngôn ,tất nhiên cũng sẽ nói khả năng cô mang thai ,liền giải thích nói:"Em bị nôn ói vài lần ,tưởng mang thai ,lên vào khám khoa phụ sản ,kết quả bác sĩ nói em bị đau dạ dày ."
Ngô Ngôn quả nhiên biết chuyện mang thai của Chu Lăng ,nghe thấy cô nói như vậy ,trong mắt hiện lên tia thất vọng ,lại hỏi :" Dạ dày bây giờ còn rất khó chịu sao ?Có phải không rất đau ?"
"Không đau ,chính là có điểm không thoải mái ,sau đó cảm thấy chua như muốn nôn ,em cảm thấy có thể bị cảm ,mới lại hai ngày qua ăn rất nhiều ô mai, mới dẫn đến đau dạ dày."
Đến lượt Chu Lăng vào khám ,bác sĩ kiểm tra Chu Lăng một lượt rồi ,nói :"Cô là ăn uống thất thường ,dùng bữa không đều đặn ,thói quen cuộc sống không theo quy luật ,khiến cho bị viêm dạ dày mãn tính ,hơn nữa cô lại có chút vị hàn ,lại bị cảm mạo nhiều ngày ,mấy thứ cộng lại cùng một chỗ liền phát ra .Bây giờ có thể điều dưỡng dần dần ,tôi kê thuốc cho cô về uống ,cô chú ý ngày thường không được ăn đồ ăn lạnh ,ăn uống phải có quy luật."
Hai người đi thẳng đến hiệu thuốc mua thuốc ,Ngô Ngôn là tự mình lái xe đến ,nên thuận tiện trở về,
Về đến nhà ,Ngô Ngôn liền hỏi cô mấy ngày nay ăn cái gì .Chu Lăng chính là ,thời điểm có một mình là luôn không muốn ăn cơm ,nếu không nấu bát mỳ ăn ,thì tùy tiện ăn chút đồ ăn vặt ,hoa quả ,ngẫu nhiên thói quen đến bây giờ ,đến hôm nào đặc biệt thèm ăn món nào đó ,thì lúc ấy mới nấu cơm.
Lắp bắp đem các đồ ăn mấy ngày nay nói ra ,Ngô Ngôn nghe mặt đều đen ,nói :"Em còn muôn thân thể của em hay không ?Em xem người đều gầy thành cái dạng gì ?Không ăn cơm như thế nào có sức ?Em muốn hay không muốn nấu ,không thì đi xuống căn tin ăn a..."
Chu Lăng nhìn anh phát biểu cáo trạng ,vội vàng nói sang chuyện khác :"Hôm nay ở bệnh viện ,em gặp La tuệ ."
Ngô Ngôn sửng sốt một chút ,hỏi :"Em như thế nào biết được cô ấy ?"
"Là cô ấy đến chào em trước ,em không có nhận ra cô ấy ."Chu Lăng chu miệng lên đem mọi thứ nói hết ra ,hỏi "Rốt cuộc cô ấy làm cái gì vậy ,như thế nào lại hợp tác với bộ đội đặc chủng ?"
Ngô Ngôn nhăn mặt :"Không nên hỏi không nên hỏi ,công việc của ấy phải giữ bí mật."
"Chẳng lẽ là phòng cho ng tội phạm ?"Chu Lăng không để ý tới anh ,tự mình đoán lên ,Trừ bỏ phòng chống tội phạm cũng không có chức nghiệp gì phải giữ bí mật ,thân phận cũng không thể lộ diện đi? Chẳng lẽ lần trước anh giúp bọn họ là bắt gián điệp?"
Đừng nói bậy ,cùng phòng chống tội phạm không có quan hệ ."
"Vậy anh nói anh cùng cô ấy hợp tác là làm cái gì? Bây giờ cô ấy đang mang thai gần ba tháng ,anh đại khái là biết đi ?"Rốt cuộc Chu Lăng không nhịn được ,"Tính thời gian nhiệm vụ lần trước của anh cho đến bây giờ ,không có khả năng trùng hợp như này đâu! Cô ấy và em thậm trí còn chưa gặp mặt ,hôm nay vì sao lại đến chào hỏi em ?Vì sao lại cố ý nói cho em biết cô ấy mang thai gần ba tháng?"
Ngô Ngôn ngẩn người mới phản ứng lại đây ,ý Chu Lăng đứa nhỏ trong bụng La tuệ là của anh ,liền tức giận :"Em nói bậy bạ cái gì đó ? Người ta đã sớm kết hôn ,mang thai cũng là chuyện bình thường .Cô ấy theo anh làm nhiệm vụ ,cũng đã nhìn thấy em qua cửa sổ ,đến chào hỏi em cũng là chuyện thường tình ,em như thế nào lại nghĩ đến phương diện này ?Cho dù không tin cô ấy ,nhưng còn anh?"
Nói đến tín nhiệm vấn đề này thật nghiêm trọng .Chu Lăng vụng trộm nhìn thoáng qua Ngô Ngôn mặt đen ,cảm thấy có chút sợ hãi ,lại không cam lòng như vậy bỏ qua ,chỉ nói:
"Anh nói anh làm như thế nào cho em tín nhiệm anh ? Cái gì anh cũng không chịu nói ,cái gì cũng đều là nhiệm vụ ,em làm sao biết được anh đi làm nhiệm vụ hay là đi hẹn hò với người khác ? Ngày đó nếu không phải em bắt gặp được ở trên đường ,em còn nghĩ anh ở thâm sâu rừng già nào đó , trịu khổ ở bên trong."
Khó hiểu
Ngô Ngôn cười khổ:"Bọn anh làm nhiệm vụ ,không phải nhất định là ở trong núi ,chính là huấn luyện ở rừng núi là nhiều hơn một chút .Tiểu Lăng anh và La tuệ chỉ là quan hệ đồng sự ,lần trước hợp tác song là về sau cũng không gặp mặt một lần nào .Cô ấy có gia đình ,chồng cô ấy cũng là quân nhân ,em nói như vậy cô ấy mà biết được thì sẽ không tốt ."
Chu Lăng lé mắt anh