Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng

Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.

không thể nghe thấy ,đúng là đang nói chuyện liền đi ngủ .
Ngô Ngôn nhíu nhíu mày ,cảm thấy nhắc nhở chính mình ngày hôm sau phải dẫn cô đi khám xem .Anh đã sớm phát hiện Chu Lăng không có thói quen đi đến phòng khám .Lần trước bị viêm dạ dày,bị phản ứng nôn mửa như vậy có thể sớm đến phòng khám lấy thuốc về uống ,đỡ phải lại ngồi mất mấy tiếng ở trên xe .
Suy nghĩ một hồi ,anh cũng đi tắm giặt sạch sẽ ,liền theo đi ngủ ,đến nửa đêm ,Ngô Ngôn đột nhiên nghe thấy động tĩnh ,lập tức liền tỉnh táo lại ,cũng không nhúc nhích ,chỉ lặng lặng nằm lắng nghe ,chỉ là Chu Lăng nhỏ giọng hừ hừ .Anh vội vàng ngồi dậy bật đèn ,liền thấy Chu Lăng cau mày sắc mặt tái nhợt ,trên trán có nhiều mồ hôi .Anh lấy tay sờ sờ cái trán của cô ,quả nhiên có chút nóng lên .
Ngô Ngôn có chút hối hận , trước đó không đem cô đến phòng khám chữa bệnh nhìn xem ,hiện tại là ba giờ hơn ,anh chỉ chỉ phải đi vào trong tủ lạnh lấy túi nước đá ,dùng khăn bọc lại chườm lên trán cô ,trong nhà lại không có thuốc hạ sốt ,nên anh phải đi nâu bát canh gừng ,bên trong thả nhiều gừng thêm một chút ,nấu cực cay ,đánh thức Chu Lăng dậy đem cho cô uống .
Chu Lăng tựa hồ đã không còn vị giác ,một hơi đem canh gừng uống xong đi thế nhưng không có một chút cảm giác ,chính là uống xong liền nằm xuống đi ngủ .Ngô Ngôn lại ngủ không được ,nằm trong chốc lát ,rồi đem quyển sách lên trên bàn ngồi ,âm thầm dùng thân thể mình che chắn ánh đèn chiếu xuống mặt cô ,rồi thường thường xem tình hình Chu Lăng một chút.
Cũng may nhiệt độ Chu Lăng hạ xuống không còn nóng nữa ,trời sáng Ngô Ngôn liền lôi kéo Chu Lăng rời giường đi đến phòng khám bệnh .Bác sĩ truyền cho cô hai bình nước cho hạ sốt hẳn ,gần đây Ngô Ngôn phải huấn luyện ,nhưng hôm nay liền giao cho đội phó làm ,chính mình ngồi ở phòng bệnh cùng Chu Lăng ,để đỡ cho cô nằm một mình ở đây nhàm chán .
Chu Lăng thấy anh có thời gian bồi mình ,nên có chút ngoài ý muốn ,cô đều chuẩn bị tốt một mình có thể nằm ở chỗ này ,không nghĩ tới anh có thể đem công việc đùn đẩy cho cấp dưới .Chính cô cũng không hiểu về quản lý cho lắm ,nhưng bất quá cô luôn luôn cảm thấy vị trí càng cao lại càng nhiều việc ,còn mỗi ngày nói việc a ,việc a! Không nghĩ cho bản thân ,không biết đem công việc phân cho cấp dưới làm ,mệt chết cũng là xứng đáng .Bất quá lời này cũng không thể nói ra chỉ để ở trong lòng ,bằng không sẽ bị người chụp tử.
Cô cười tủm tỉm sai khiến Ngô Ngôn đi làm việc này việc kia ,trong chốc lát muốn uống nước ,trong chốc lát lại muốn ăn hoa quả ,trong chốc lát muốn vào phòng vệ sinh .Cô cười nói :"Em muốn đem tương lai sau này phân chia cùng nhau dùng cho xong ,bằng không sau này nếu em bị bệnh ,khả năng nhất định anh không có thời gian chăm sóc em ,nói không chừng cũng không có ở nhà .Thừa lúc bây giờ có thể sai khiến ,trước mắt cứ để em hưởng thụ một chút ."
Thật ra tính tình Ngô Ngôn rất tốt ,lại có tính kiên nhẫn ,cô nói cái gì thì liền làm cái đấy ,đến giữa trưa còn chạy về nấu canh cầm đến cho cô uống ,và còn làm thêm mấy món mà cô thích .



Tặng quà sinh nhật


Chu Lăng chẳng qua là bị cảm nhẹ ,truyền xong hai lọ huyết thanh là về nhà nghỉ ngơi ,cô muốn nằm cũng tình nguyện về nhà nằm ,chứ nằm ở phòng bệnh cũng không được tự nhiên lắm ,hơn nữa cũng không phải bệnh nặng gì ,chiếm của người ta một cái phòng bệnh ở trong này cũng ngượng ngùng .
Ngô Ngôn đưa cô vào trong nhà ,thế này mới vội vàng về bên kia bộ đội ,lúc gần đi bỏ xuống một câu :"dính một chút nước mưa liền bị cảm ,thân thể quá kém ,ngày mai bắt đầu mỗi ngày buổi sáng rời giường chạy bộ ,"Mặt Chu Lăng đầu tiên là biến thành 囧 ,sau đó là lại biến thành cái tư khổ ,cô ghét vận động nhất chính là chạy bộ ,lại chán nản lại vất vả ,đổi thành cái gì khác cũng tốt a.
Nhưng là Ngô Ngôn hạ mệnh lệnh ,không cho cô cự tuyệt ,sáng sớm ngày hôm sau tìm ra một bộ quần áo thích hợp để vận động -- kỳ thật chính là một bộ quần áo mặc ở nhà màu xạnh lam --tốt xấu gì cô còn có một đôi giày thể thao ,sau đó đem cô từ trên giường xách đứng lên nhét vào phòng vệ sinh .
Chu Lăng không thể ,chỉ phải vội vàng rửa mặt một chút ,thay quần áo đi theo xuống dưới tầng .
Cũng may Ngô Ngôn không dẫn cô đến sân huấn luyện chạy ,bằng không bị quân lính vây xem ,kia mới kêu 囧 đâu .Đương nhiên ,đại khái cũng là không cho phép đi .Ngô Ngôn cũng không rời đi ,mà mang theo cô chạy chậm rãi quanh mấy khu nhà ở xung quanh .Anh chạy rất chậm ,Chu Lăng chạy nhẹ nhàng có thể đuỏi kịp ,đối với Ngô Ngôn mà nói ,tốc độ này chính là tản bộ đi ,nhưng là nhiều năm Chu Lăng đã không vận động ,bất quá chạy hai vòng mà bắt đầu cảm thấy không nhấc nổi chân lên ,hô hấp cũng sớm rối loạn .
Cũng may lần này anh đi cũng không thật lâu ,chẳng qua đi một tuần là trở về .Chu Lăng nhìn đến anh hoàn hảo không tổn hao gì ,mà tiêu sái tiến vào ,mấy ngày qua ẩn ẩn treo một bụng tức liền đè nén xuống ,cười nói :"Anh đã trở về ?Có đói bụng không ?Nếu không anh đi tắm rửa trước ,chờ em đi nấu bánh sủi cảo cho anh ?"
Ngô Ngôn c