Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em
Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.
sẽ mới biết .
Lần này Ngô Ngôn đi là nửa tháng ,thời điểm trở về cả người đều mệt mỏi ,vào nhà một cái là liền đi đến phòng tắm ,hoàn toàn không giống với mọi khi ,khi trở về là liền chạy đến ôm cô một cái ngửi hương thơm trên người cô ,ôn tồn vài câu rồi mới đi tắm rửa .
Nhiệm vụ không thuận lợi sao ?Chu Lăng lo lắng nhìn phương hướng phòng tắm ,cũng không dám hỏi nhiều ,chỉ có thể chờ Ngô Ngôn từ trong phòng tắm đi ra đưa quần áo đến ,lại rót một cốc nước :"Ăn cơm sao ?"
Ngô Ngôn lắc đầu :"Anh không đói bụng "Tiếp nhận cốc nước uống một hơi cạn sạch ,ngồi ở trên ghế trầm lắng xuống .
Chu Lăng lo lắng nhìn anh ,nửa ngày rốt cục nhịn không được hỏi :"Làm sao vậy ?Nhiệm vụ không thuận lợi sao?"
Ngô Ngôn kinh ngạc lắc đầu ,thấp giọng nói :"Tiểu trần hy sinh ."
"Tiểu trần ?"Chu Lăng ngẩn người ,là Trần hỷ thiện người đi đến nhà ga đón em ?"
"Ân ,bị một viên đạn bắn trúng vào đầu ,không cứu được ,thảm hại hơn là ,vợ cậu ta biết tin ,đi đến đây không may trên đường gặp phải tai nạn xe cộ ,cũng không còn sống ,để lại một đứa bé ba tuổi cho ông bà nội ."Trong thanh âm của Ngô Ngôn tràn đầy đau xót và mệt mỏi .
Chu Lăng nghĩ đến thượng úy vừa đen vừa vùa cường tráng kia ,đôi mắt cũng đỏ :"Hai lão nhân gia như thế nào chịu được ?"
"Anh đang chuẩn bị ngày mai đi xem người nhà cậu ta như thế nào".Lần đầu tiên Ngô Ngôn không có ngồi thẳng tắp xuống ,mà là ngồi tựa lưng về phía sau ghế ,gắt gao nhắm mắt lại .
Tuy rằng cảm thấy không nên ,nhưng Chu Lăng vẫn là cảm thấy may mắn người trúng đạn không phải Ngô Ngôn .Cô cũng không dám tưởng tượng nếu hôm nay cô bị thông báo nói Ngô Ngôn bị trúng đạn hy sinh ,cô sẽ phản ứng như thế nào .Chính là ngẫm lại ,cô liền cảm thấy rất đau lòng ,cái mũi cũng cay cay không chịu nổi .
"Ngô Ngôn anh phải cẩn thận ,em còn muốn sinh cho anh một đứa con ,muốn sống cùng anh đến già bạc đầu ." Cô cúi người ôm lấy Ngô Ngôn ,đem mặt gắt gao dán tại trước ngực anh .chỉ có cảm giác được nhiệt độ cơ thể của anh ,nghe được trái tim anh đập ,thì mới giảm bớt được sự sợ hãi của cô .
Lần đầu tiên cô chân chính cảm nhận được ông xã là bội đội đặc chủng gặp rất nhiều nguy hiểm cùng đau buồn , lần đầu tiên cô hoài nghi chính mình có phải hay không có thể làm một quân tẩu kiên cường ,nhất là quân tẩu của bộ đội đặc chủng.
Đứa nhỏ
Trần gia cách thành phố N mấy trăm km ,Ngô Ngôn lại trì hoãn ở vài ngày mới trở về ,trong tay còn ôm một đưa bé trai :"Tiểu Lăng ,đây là con của Tiểu Trần là Trần Phúc Binh ,ông bà nội của nó đều nằm viện ,anh nghĩ trước tiên đem bé ở đây mấy hôm ."
Đây là con của Tiểu Trần ? Chu Lăng nhìn đứa bé ,lại nghĩ đến Tiểu Trần tươi cươi sáng lạn ,cái mũi cô lại đau xót ,vội hỏi :"Được .Phúc Binh phải không ?Đã ăn cơm chưa ?"Thoạt nhìn bé Phúc Binh giống như sợ người lạ ,nhìn Chu Lăng ,nhắm thẳng trong lòng Ngô Ngôn lui lại .Chu Lăng nghĩ nghĩ hỏi ,"Chỗ này của dì có bánh bích quy ,cháu có muốn ăn một chút hay không ?"
Cô theo ngăn kéo lấy ra một gói bánh bích quy nhỏ cười tủm tỉm đưa tới trước mặt Trần Phúc Binh.
Bé Phúc Binh nhìn xem Chu Lăng ,lại nhìn xem bánh bích quy ,rốt cuc cũng vươn tay :"Cám ơn dì ."
"Thật ngoan ."Chu Lăng thương tiếc sờ sờ đầu của bé ,hỏi Ngô Ngôn ,"Ông bà nội của bé đâu ?"
Chu Lăng không nghĩ nhiều như vậy ,chuyện trong quân đội cô cũng không can thiệp được chỉ thở dài ,tiếp tục nấu cơm .
Bé Phúc Binh là đứa trẻ nhu thuận ,ăn cơm không cần người đút cơm ,cũng không kiêng ăn ,chính mình cầm thìa tự ăn ,Chu Lăng chỉ gắp đồ ăn vào trong bát cho bé ,chẳng những ăn hết bát cơm ,lại còn ăn non nửa bát bánh ca tô .Tuy rằng trên mặt hơi bẩn hề hề ,trên bàn cũng rớt không ít ,nhưng cũng không giống như trước kia mà Chu Lăng nhìn thấy mấy đứa cháu của mình ,đều đem ghế dựa cùng sàn nhà đều biến thành đen tuyền .
Chu Lăng giúp bé lau mặt ,xoay người bé hôn trên mặt một cái ,rồi thu dọn bát đĩa và phòng bếp ,sau đó liền đi tìm kiếm cái túi nhỏ của Ngô Ngôn .Tiểu tử kia ở đây vài ngày ,khẳng định trong đây là quần áo của bé .
Lại cùng hắc tử chơi một lát ,bé Phúc Binh đã buồn ngủ ngáp một cái .Chu Lăng vội vàng đem chăn gối mà buổi sáng một chiến sĩ đã mang tới đem đến phòng ngủ bé ,giúp tiểu tử kia kia thay quần áo ngủ ,ôm bé đến trên giường làm cho bé ngủ một giấc ngon .Nhưng tiểu tử kia vẫn ngáp dài dụi mắt ,cũng không ngủ ,chỉ nói :"Dì ,con muốn mẹ ."
Chu Lăng ngẩn người ,vỗ nhẹ bé nói :"Mẹ không ở trong này ,dì ngủ cùng cháu được không ?"Cô thật là có điểm sợ bé Phúc Binh sẽ khóc nháo đứng lên , thật sự cô không biết dỗ như thế nào .
Bé Phúc Binh không có khóc ,chính là nhu thuận nói :"Dì ,mẹ cũng giống như ba ba đều ở bên ngoài cũng chưa về sao ?Cháu có thể cùng tiểu hừng hực ngủ được không ?"
"Tiểu hừng hực ?"Chu Lăng sửng sốt ,cái túi nhỏ kia chỉ có mấy bộ quần áo ,căn bản không có tiểu hùng a.
"Thời điểm mẹ bề bộn nhiều việc là tiểu hừng hực theo cháu ngủ ,không có tiểu hừng hực cháu ngủ không được ."Tiểu tử kia nói rõ ràng như vậy ,lại