Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.
chuyện khác "Em ôm con đến trên giường cách vách ,con ngủ không được ngoan ,sẽ đụng đến vết thương của anh ."
"Đừng ,em ôm sẽ làm động đến con ,để lại đi ,anh sẽ chú ý .Đợi lát nữa cũng đến giờ ăn cơm chiều ,đến lúc đó sẽ đem con gọi dậy là được.
Chu Lăng ngẫm lại cũng là ,liền đem đứa bé ném cho Ngô Ngôn ,chính mình về nhà nấu cơm đi .Dù sao cô nấu cơm nhiều nhất cũng là bốn mươi phút là đủ rồi ,tiểu tử kia tổng yếu ngủ đến nửa tiếng là dậy ,vài phần chung thời gian bé sẽ không làm cho Ngô Ngôn quá mệt mỏi ,huống chi Phúc Binh là một đứa bé nhu thuận ,cũng không phải là cái loại hay ép buộc đòi hỏi bắt làm cái này cái kia.
Lúc đem cặp lồng đến ,quả nhiên tiểu tử kia đã tỉnh ,chính là ngồi ở trong lòng Ngô Ngôn nói chuyện ,thấy Chu Lăng tiến vào ,vui mừng ở trên giường nhảy xuống dưới :"Mẹ ,con đói bụng ,chúng ta ăn cái gì nha ?"
Thẳng đến ngày hôm sau tiểu tử kia đi nhà trẻ ,Ngô Ngôn mới cùng cô nói :" Ngày hôm qua anh đã hỏi qua Phúc Binh ,anh mới biết được tiểu tử kia thế vậy mà trí nhớ rất tốt ,con đến bây giờ cũng chưa đến bốn tuổi đâu ,thế nhưng lại nhớ rõ lúc trước bọn anh đi đến Trần gia báo tang ,nên biết ba ba bị thương chết ,cho nên nghe được nói anh bị thương ,thế này mới sợ khóc đứng lên ...Mấy ngày hôm trước em đi đến bệnh viện chăm sóc anh ,em không nói cho con biết em đi đâu sao ?"
Chu Lăng nghĩ nghĩ nói :"Em sợ dọa đến con ,cũng không dám ở trước mặt tiểu tử kia lộ ra biểu tình khổ sở ,chỉ nói em đến bệnh viện chăm sóc anh ,đại khái con còn không biết bệnh viện là làm cái gì ?" Lúc trước tuy rằng ông bà nội của con qua đời ở bệnh viện ,nhưng con chỉ đi qua một lần khi Trần bà nội tỉnh lại ,sau lại cũng không gặp mặt được lần cuối ,mà trực tiếp đi hỏa táng ." Chính là ngày hôm qua lúc dẫn con đi thăm anh mới nói anh bị thương ,dạy con nói chuyện với anh ,không được cho anh ôm ,lại không nghĩ rằng con sẽ biết ba đẻ của nó hy sinh như thế nào ." Nói xong liền thở dài ,đứa bé này cũng quá thông minh .
Mặc kệ nói như thế nào .Ngô Ngôn bị thương có một ngày đứng lên ,bụng Chu Lăng càng lúc càng lớn .Ở phòng chữa bệnh một tháng ,sau đó Ngô Ngôn chính thức xuất viện ,ngoại thương cũng đã khỏi hẳn về sau chỉ cần ở nhà tĩnh dưỡng là có thể ,không cần lại mỗi ngày phải nằm ,rồi lại tiêm . Ngô Ngôn thật sự bị vết thương này ép buộc đến khổ không thể nói nổi , trước kia anh cũng bị thương nặng nhưng cũng không phải chịu quá như thế này ,nhưng thương đến phế quản cũng là lần đầu tiên ,phải nằm im bất động ,rồi bị ho khan ,nhất là ho khan liền tác động đến vết thương ,quả thực rất khó chịu.
Ngô Ngô bán tựa vào trên sô pha ,nhìn Chu Lăng làm việc quét tước vệ sinh ,cười nói:" Anh nhưng lại có thể ở nhà tĩnh dưỡng hai tháng rồi mới đi làm huấn luyện một chút ,em nói xem đây có tính là trong họa lại có phúc ? Về sau khả năng có rất nhiều thời gian ở cùng em ."
Chu Lăng liếc trắng mắt :"Chỉ cần anh bình an ,em tình nguyện không cần anh phải mỗi ngày ở bên giúp em làm việc ."
Ngô Ngôn cười mỉa không dám nói cái gì nữa ,chính là giúp cô đem thu quần áo vào rồi gập lại .Kỳ thật anh là thật sự cảm thấy trong họa lại có phúc ,theo quen biết cho đến kết hôn cũng là một năm rưỡi ,trừ bỏ hai lần nghỉ ngơi ,còn không có đoạn thời gian như vậy ở cùng một chỗ đâu . Hơn nữa bây giờ tiểu Lăng bụng cũng từ từ to lên ,tính ít nhất đến thời điểm cô sinh ,phía trước cũng không có nhiệm vụ ,có thể hảo hảo chăm sóc cho cô ,anh cảm thấy đã biết thời điểm bị thương này thật đáng giá .
Bất quá loại ý tưởng này anh cũng không nói cho Chu Lăng biết ,bằng không cũng đủ để cho cô tức giận . Chu Lăng tựa hồ đem lần này anh bị thương xem rất nghiêm trọng ,chẳng những luôn luôn lo lắng ,còn đem anh trở thành oa nhi ,cái gì cũng không để cho anh làm .Kỳ thật vết thương ấy có cái gì cùng lắm thì ,anh lúc ấy còn không phải mang theo đội ngũ hoàn thành nhiệm vụ sau đó rồi mới ngã xuống .Muốn lại nói tiếp ,đại đội đặc chủng này trừ bỏ tân binh ,có mấy ai đã không chịu quá loại trình độ bị thương này ? Phụ nữ liền là như thế này thích ngạc nhiên .
Ngô Ngôn một bên oán thầm ,một bên mỉm cười .
Thời điểm Chu Lăng cùng mẹ nói chuyện ở trong điện thoại không cẩn thận lỡ miệng lão mẹ nghe nói Ngô Ngôn bi trọng thương, nằm ở viện một tháng, còn được ở nhà nghỉ ngơi hai tháng, thật đau lòng , cường ngạnh yêu cầu bọn họ về nhà ở đi: “ Con lại không nấu cơm, tiểu ngô như thế nào có thể dưỡng tốt thân thể? Các người trở về ở, mẹ còn có thể bồi bổ tốt cho nó . Nó hiện tại tuổi trẻ không biết là, bây giờ mà không chăm sóc tốt ,thì đến già sẽ quá sức...”
Lão mẹ là dạy học, tối có thể giáo huấn người, Chu Lăng chỉ sợ thần công lải nhải của mẹ , bị oanh tạc mười phút sau đó liền chống đỡ không được, trực tiếp bắt tay ném cho Ngô Ngôn, để cho anh đi giải quyết vấn đề. Quân nhân , không phải là lúc gặp nguy hiểm vẫn ở trên đỉnh sao ?
Đáng tiếc kết quả làm cho Chu Lăng hết sức thất vọng, lửa đạn của lão mẹ quá mức mãnh liệt, liền ngay cả Ngô Ngôn là trung tá bộ đội đặc chủng đi ngăn chặn mà cũng không được, cuối cùng v